Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng
Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342245
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2245 lượt.
n rồi!" Hoắc Cố Chi cũng không phải người dễ bắt nạt, lúc Lâm Vinh Gia lái xe rời đi thì nâng giọng, không nhanh không chậm nói.
"Bất kể cô ấy vì cái gì mà ở cùng tôi thì bây giờ cô ấy cũng là người phụ nữ của tôi! Chúng tôi đã ở chung năm năm rồi, không bao lâu nữa sẽ kết hôn. Về chuyện danh chính ngôn thuận cậu nói, Hoắc Cố Chi tôi cũng có thể cho cô ấy."
Lời anh nói không phải lời ngon tiếng ngọt gì, chỉ là một câu rất đơn giản nhưng lại khiến Ngu Vô Song cảm động, trái tim cứng rắn tan chảy.
Anh nói anh cũng có thể cho cô danh chính ngôn thuận. . . . . . Anh lại nói chuyện danh chính ngôn thuận anh cũng có thể cho cô!
Cầu hôn với cô
Hôn nhân đối với những cô gái khác có lẽ là một loại cam kết và hạnh phúc, nhưng đối với Ngu Vô Song thì nó chỉ là sự trói buộc mà thôi. Cô luôn cho rằng, đời này mình không thể có một gia đình hoàn chỉnh hạnh phúc, nhưng cô không sợ, có được tất có mất, cô đã có đầy đủ như vậy, sao có thể van xin mọi chuyện được như ý?
Nhưng bây giờ, người đàn ông trước nay luôn thâm trầm lại nghiêm túc thành khẩn hứa sẽ kết hôn với cô, anh có biết hôn nhân có nghĩa là gì không?
Lâm Vinh Gia cũng thấy được sự nghiêm túc của anh, mí mắt nặng nề giật một cái, cuối cùng thì lạnh mặt lái xe rời đi, không nói câu nào.
Thật ra thì hắn không hề tin những lời đó, người đàn ông này đã sớm không còn là thằng nhóc nghèo nam đó nữa rồi, anh hơn hắn vài tuổi, sự nghiệp cũng tốt hơn hắn nhiều.
Giản Uyển Như gả vào Mạnh gia còn bị Mạnh Trăn Tỳ tìm mọi cách ngăn cản chứ đừng nói đến Ngu Vô Song đã từng có quan hệ với Mạnh Thiếu Văn.
. . . . . .
Xe của Lâm Vinh Gia biến mất rất nhanh trước cửa biệt thự, Ngu Vô Song lại vẫn nhìn chăm chú vào người đàn ông bên cạnh, ánh mắt kinh ngạc, trong lòng lo sợ bất an nhưng không biết nên nói gì cho phải.
Thật ra thì đây không phải là lần đầu tiên cô đối mặt với chuyện như vậy, giống như lần trước ở bữa tiệc từ thiện, anh cũng nói cô là vợ chưa cưới của anh, nhưng thái độ lần này của anh quá mức thong thả nghiêm túc, khiến cô có cảm giác đùa mà thành thật.
Đè sự nghi ngờ trong lòng xuống, cô nhếch đôi môi đỏ mọng, cười một tiếng nhạt nhẽo như có như không: "Lâm Vinh Gia vẫn luôn cho mình là đúng như vậy, anh đừng để trong lòng, sau này em sẽ cố gắng không gặp hắn nữa."
Hoắc Cố Chi chậm rãi thu lại ánh mắt lạnh nhạt, nhìn lướt qua cô gái nhỏ khéo léo bên
cạnh, cũng không cười, chỉ lạnh lùng đáp một tiếng: "Ừm!"
Anh vẫn lạnh nhạt như trước, cũng không giải thích gì với lời nói vừa nãy, Ngu Vô Song thấy vậy không khỏi mím chặt môi, trong lòng có một cảm giác rất lạ.
Cô nên biết sớm mới phải, quan hệ của cô và anh thế nào, dù anh có nói sẽ kết hôn thì cũng chỉ là diễn trò thôi.
Rõ ràng chuyện như vậy đã xảy ra không biết bao nhiêu lần nhưng tại sao lần này cô lại coi là thật? Còn khẩn trương muốn tìm đáp án?
Lý Xương thấy vậy sớm đã gấp đến dậm chân, ông chủ bị làm sao thế? Lời nói đến như vậy rồi mà không biết thổ lộ tiếp à?
Nhất thời hai người cũng không lên tiếng, yên lặng ở cửa trong chốc lát, cuối cùng Ngu Vô Song vẫn cười nói: "Đúng rồi, tại sao hôm nay anh không đi làm?"
Lúc cô cười lên trông cực kỳ xinh đẹp, đôi mắt cong cong cực kỳ đáng yêu: "Bảo bảo ở nhà phải không? Em đi xem nó!"
Thấy cô muốn bước vào cửa, Lý Xương liền không nhịn được ho hai tiếng ngăn cản: "Cô Ngu, tiểu thiếu gia không có ở nhà, A Cửu dẫn cậu ấy đến khu vui chơi rồi."
Dứt lời, ông không nhịn được thầm gấp, bình thường ông chủ của bọn họ là người cơ trí tuyệt đỉnh, tại sao bây giờ lại đần độn thế?
Anh cũng không nhìn xem mình năm nay bao nhiêu tuổi rồi, vẫn muốn tiếp tục như vậy sao? Lúc ông bằng tuổi anh thì con trai ông đã biết đi mua xì dầu rồi, vậy mà ông chủ lại chẳng có chút gấp gáp nào cả!
Lời này vừa nói ra, Ngu Vô Song liền hiểu, cô nhíu mày, nhìn thẳng vào Hoắc Cố Chi, giọng điệu lộ ra sự bất đắc dĩ: "Anh không đi làm liền đuổi bảo bảo ra ngoài? Nó vẫn còn nhỏ, sao hiểu chuyện được, tại sao anh không thể kiên nhẫn với nó một chút?"
Cô thừa nhận, lúc đang vội mà bên cạnh có một đứa bé quấy rầy thì đúng là có chút phiền phức, nhưng bảo bảo nhỏ như vậy, mới vừa được bốn tuổi thì có thể biết cái gì? Anh không thể giảng đạo lý cho nó liền giở thủ đoạn cứng rắn ra à?
"Anh không cảm thấy mình làm vậy có lỗi!" Chuyện này Hoắc Cố Chi không hề nhường nhịn, anh lạnh lùng nhìn cô gái nhỏ đang nổi giận, giọng nói lạnh thấu xương: "Nó đã bốn tuổi rồi, lại là một bé trai, vẫn nghịch ngợm gây sự thì còn ra thể thống gì? Chúng ta nuôi con trai, không phải nuôi con gái, nếu là một công chúa nhỏ thì anh có thể để mặc nó làm nũng chơi đùa!"
Lý Xương nghe vậy không nhịn được âm thầm liếc mắt, đàn ông không có tình cảm thật kinh khủng, ông là một ông già hơn bốn mươi tuổi cũng biết phụ nữ là phải dỗ dành.
Nhưng ông chủ thì lại dùng thái độ này nói chuyện với cô gái mình yêu mến, không phải tự làm mình không thoải mái sao?
Ngu Vô Song cảm thấy lúc trước mình thực sự muốn hơi nhiều, một người đàn ông máu lạnh nh