Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342240
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2240 lượt.
ỉ có thể ở cạnh anh! Có phải em vẫn còn nghĩ đến Mạnh Thiếu Văn? Đáng tiếc là anh ta đã kết hôn rồi, bên cạnh còn có người vợ so với em còn mềm mại hơn nhiều!”
Hoắc Cố Chi không phải người đàn ông lỗ mãng nhiều lời, anh thường xuyên ở căn cứ nhiều năm, sống chung với đám đàn ông thô lỗ, sao có thể hiều được suy nghĩ của một cô gái?
Cho nên năm đó, anh mới có thể làm ra những chuyện như thế kia. Nếu như nói năm đó thời gian hai người bên nhau không đủ dài, cô cự tuyệt anh, anh có thể hiều. Nhưng hiện tại, sau bao nhiêu chuyện như vậy, anh hoàn toàn không ngờ cô còn có lý do để cự tuyệt!
Sức lực của người đàn ông rất lớn, Ngu Vo Song bị anh ép chặt vào tường đau đến mức nước mắt muốn chảy ra, nhưng điều khiến tâm cô đau đớn nhất chính là câu nói “Có phải em vẫn còn nghĩ đến Mạnh Thiếu Văn?”
Cô kéo môi, trong lòng đau đớn đến khó chịu, nhưng cô vẫn nhịn xuống, quật cường nhìn anh, chợt cười thảm một tiếng: “Làm như thế này, anh có phải rất vui vẻ không? Hoắc Cố Chi, anh có từng vì em mà suy nghĩ hay không, tuần lễ thời trang Paris vừa mới kết thúc, em đang bắt tay vào chuẩn bị buổi trình diễn thời trang ngày hôm nay, Giản Uyển Linh còn sống rất tốt, trong lúc này, anh nghĩ em sẽ suy nghĩ chuyện kết hôn với anh?”
“Anh đã thay đổi rồi, anh khiến em cảm thấy xa lạ!”, Ngu Vô Song không biết vì sao quan hệ giữa hai người lại trở nên như vậy, khi ánh mắt tĩnh mịch của anh nhìn cô, cô thấy bóng dáng của mình trong đó, sao nó lại nhỏ bé đến vậy?
Cô biết, tất cả mọi thứ cô có hôm nay đều là anh cho, nếu như không có anh, cô đã sớm vùi xác trong biển sâu, sao có thể có được thành công như ngày hôm nay.
Nhưng cô không muốn cuộc sống mãi như vậy, anh thật sự có thể trợ giúp cô trong tất cả mọi việc, nhưng cô không muốn hoàn toàn phụ thuộc vào anh.
“Công việc, lại là công việc!”, nụ cười lạnh trên mặt Hoắc Cố Chi càng sâu, anh lạnh lẽo nhìn chằm chằm cô, bàn tay nắm lấy cổ tay cô từ từ rơi xuống, sau đó cười nhạt một tiếng.
“Có phải chỉ một mình em bận không? Mỗi năm em đều có hai buổi trình diễn thời trang, lần này xong lại chuẩn bị cho lần sau! Là anh thay đổi hay em thay đổi? Ngu Vô Song, anh thật sự hối hận khi cùng em quay về, nếu anh biết chuyện thành ra như này thì anh nên sớm trói em ở bên anh, khiến em chỉ có thể phụ thuộc vào anh mà sống!”
Âm thanh trầm thấp vang lên, mơ hồ lộ ra sự ảo não hối hận, Hoắc Cố Chi từ trước đến giờ đều là vui buồn không lộ, nhưng hôm nay anh lại lộ ra vẻ tuyệt tình lạnh lùng, lời nói càng khiến người ta cảm thấy tổn thương.
Dứt lời xong, anh lạnh lùng rời mắt đi, trong lòng tràn đầy thất vọng, mỗi lời cô nói ra đều vì muốn cự tuyệt anh, căn bản không phải vì công việc, mà đơn thuần là từ chối anh mà thôi!
Ngu Vô Song nghe vậy, sắc mặt càng thêm tái nhợt, cô cắn chặt đôi môi đỏ mọng, đôi mắt trong suốt thoáng qua sự giãy giụa nhưng cuối cùng vẫn không giải thích gì.
Ba trăm vạn
Hai người đánh nhau, bắt đầu nghi ngờ
Giản Uyển Linh chưa bao giờ nương tay, sinh ra trong một gia đình như thế, coi giao tiếp như bữa cơm thường thì có gì khó? Cũng chỉ có con nhỏ Giản Uyển Như kia mới ngu như lợn, lúc cô nhận lời làm bạn gái của Thiếu Văn ở đại học năm nhất thì cô (GUL) đã nghĩ cách loại bỏ cô ta rồi.
Lưu Quyền bên kia nghe vậy, giọng nói hơi dừng một chút rồi cười: "Theo lý thuyết thì chuyện cô Giản dặn dò, tôi có chết cũng không chối từ. Chỉ có điều cô cũng biết rồi đấy, bây giờ bên Bắc Kinh đang họp, quản rất nghiêm, gây án như vậy không phải là phong cách của tôi!"
Người đàn ông này là nhân vật tiêu biểu nhất đại diện cho thế lực đen tối của Nam Giang, trên tay có rất nhiều đất, Giản Uyển Linh cũng có chút giao tình với hắn, bọn họ là bạn học tiểu học, camera ở hầm đậu xe Hằng Viễn năm đó cũng là do hắn làm.
"Bốn trăm vạn!" Giản Uyển Linh hiểu rất rõ bản chất của hắn, biết rõ hắn là công phu sư tử ngoạm nhưng cô ta vẫn cam tâm tình nguyện giao dịch, dù sao bây giờ việc diệt trừ Ngu Vô Song thật sự rất quan trọng với cô ta.
Cô ta không phải rất thích cao ngạo xuất hiện trước mặt mọi người sao? Cô ta (GUL) nhất định sẽ đạp cái tính khí cao ngạo ấy xuống.
Hừ. . . . . . Đây chính là cái giá cho việc quyến rũ người đàn ông của cô ta (GUL) nàng quyến rũ nàng nam nhân giá cao, đừng tưởng có khuôn mặt giống cô ta là có thể đầu độc anh Thiếu Văn.
. . . . . .
"Đại ca, anh thật trâu bò, ở trong điện thoại mà cũng có thể cò kè mặc cả như vậy, lại còn có thể kiếm được nhiều tiền như thế nữa!" Lưu Quyền vừa cúp điện thoại, thằng em bên cạnh đã bắt đầu khen ngợi: "Đại ca, người có tiền có khác, tuỳ tiện ném ra năm trăm vạn mà chẳng có chút đau lòng nào!"
Lưu Quyền ba mươi tuổi đầu vóc người cường tráng, chưa nói tới đẹp trai, trên người hắn đã có một loại khí chất thâm trầm hung hãn dọa được rất nhiều người. Mặc dù không thể so sánh với Mạnh Thiếu Văn hay Hoắc Cố Chi là nhân trung long phượng, nhưng cũng có một loại hung dữ riêng.
Hôm nay hắn cũng có một vùng trời của riêng mìn