Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341479
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1479 lượt.
hồi nhỏ, những chiếc ga giường phơi dưới nắng trắng tựa tuyết.
Gần đây, sao cô cứ nhớ tới những chuyện từ hồi xa xưa đó? Không nghĩ ngợi linh tinh nữa, phải quay trở lại tiếp tục công việc thôi. Điện thoại di động nằm trong ngăn kéo vẫn im lặng. Cô bắt đầu làm việc nhưng một lát sau lại kéo ngăn kéo ra và cúi đầu liếc nhìn. Sau hành động đó, cô cảm thấy như mình sắp phát điên. Cuối cùng cô rút điện thoại di động ra đặt trước mặt rồi không thèm để ý đến nó nữa.
Khởi Trung không hề đáp lại tin nhắn đó.
Cả buổi sáng, anh đều phải họp. Đó là những buổi họp thường xuyên của nhóm dự án với khách hàng. Bên khách hàng đến rất sớm, bên Khởi Trung đều là những người làm công nghệ, nói xong phần tiền độ của dự án và một số điều chỉnh gần đây thì hầu như không còn gì để nói nữa. Sau đó, phần thời gian còn lại, họ nghe phó tổng giám đốc dự án và đại diện khách hàng bàn luận liên miên mà chẳng hiểu gì hết. Nghe họ nói mà Khởi Trung không kìm được chỉ muốn chợp mắt một lát. Anh nhìn Thái Quân cũng vậy, đang cúi đầu gật gật, suýt nữa thì đập trán xuống mặt bàn.
Vào giờ giải lao, Khởi Trung và Thái Quân đứng bên cửa sổ cuối hành lang hút thuốc để lấy lại tinh thần. Thái Quân mời anh một điếu. Tuy anh không nghiện nhưng trong trường hợp quá buồn ngủ thế này thì cũng rút một điếu. Thái Quân ngáp một cái oán thán:
-Tối qua, tôi và Mỹ Mỹ đi xem phim đến nửa đêm mới về nhà. Mệt quá đi mất!
Khởi Trung cười đùa anh:
-Thế sao? Một ngày không gặp nhau dài tựa ba năm. Không đợi được đến cuối tuần sao?
-Chẳng phải hôm nay mới là thứ hai sao? – Thái Quân cười khì khì – Có phải là anh không biết đâu. Từ khi tôi mua nhà thế chấp, tiêu tiền cũng phải chính đáng. Đừng nói những thứ khác, anh xem tôi hút thuốc cũng phải tiết kiệm này.
-Tôi biết. Sao tôi có thể không biết được chứ? – Khởi Trung rít hai hơi nữa rồi dụi điếu thuốc vào gạt tàn trên thùng rác. Anh cười vỗ vai Thái Quân. – Đàn ông mà, nên chịu khó vất vả một chút.
-Tối qua, anh đi đâu thế? – Thật hiếm khi thấy sắc mặt Khởi Trung mệt mỏi như vậy, Thái Quân cũng thấy lạ.
Khởi Trung cười gượng gạo. Sáng sớm nay có chuông điện thoại reo, anh nghe máy thì hóa ra là mẹ gọi từ Canada về. Bà ca thán cả buổi về vấn đề bạn gái của anh, bà còn nói sang năm, nếu anh vẫn chưa tìm được bạn gái thì bà sẽ ở lại Thượng Hải không đi nữa.
Khi anh nghe điện thoại thì vẫn đang ngái ngủ, nghe xong, thì tỉnh táo hoàn toàn. Anh cũng không biết bố mẹ gặp phải chuyện gì mà bỗng nhiên lại nói như vậy. Tuy nhiên, anh cũng không thể hỏi thẳng. Cuối cùng, đành lôi thằng cháu ra làm bia đỡ đạn.
-Mẹ, nếu mẹ ở lại Thượng Hải không đi nữa thì Thiên Thiên phải làm thế nào ạ?
Bà Trần vừa nghe nhắc đến tên cháu ngoại thì đã mỉm cười, rồi trách móc anh một câu:
-Thiên Thiên còn ngoan hơn con nhiều. Ở nhà trẻ mà nó đã có bạn gái rồi. Chúng nó còn dắt tay nhau đi ăn kem. Xem con đấy, có lớn mà chẳng có khôn gì cả.
Nghe xong mà Khởi Trung dở khóc dở cười, trong lòng anh nghĩ, đúng là mỗi thời mỗi khác. Thiên Thiên bốn tuổi dắt tay bạn gái về nhà ăn kem thì được gọi là khôn lớn, vậy tại sao hồi nhỏ anh viết chữ không cẩn thận chạm vào tay bạn nữ lại bị người ta mắng là lưu manh?
Sau khi gác điện thoại, anh không ngủ được nữa, cứ thế nằm mở mắt đợi trời sáng. Một buổi tối bị dày vò như vậy thì sắc mặt không thể mệt mỏi được sao?
Thái Quân nhìn anh rất lâu mà không nói gì. Bỗng nhiên, cậu như phát hiện ra điều gì, “ồ” lên một tiếng. Cậu ta huých tay và nói:
-Trưởng nhóm, có phải anh và Tiểu Quân hẹn hò với nhau rồi không?
-Không. – Anh lắc đầu. Chắc chắn Tiểu Quân sẽ không cho rằng bữa ăn tối qua là buổi hẹn hò, anh cũng không nghĩ vậy.
-Anh đừng giả vờ nữa. Trưa hôm qua, Tiểu Quân đến rủ anh đi ăn cơm. Có đồng nghiệp của chúng ta nhìn thấy. Quay về, cậu ta nói cô ấy rất đẹp! thế nào? Anh không chối được rồi hả?
-Thật sự là không phải mà. – Nghĩ đến bộ dạng tối qua, Khởi Trung chạy đến chỗ Tiểu Quân mà anh mỉm cười.
-Không phải thì anh cười cái gì? – Thái Quân không tin, anh lại châm một điếu thuốc nữa. – Cho dù là đi cùng Tiểu Quân thì sao chứ? Cô ấy xinh đẹp như vậy, đi cùng cô ấy chắc chắn là rất tuyệt rồi. Trưởng nhóm, anh thật là may mắn đấy.
Anh mỉm cười không trả lời. Sau khi quay lại phòng họp, anh vừa nghe bài phát biểu dài dằng dặc của giám đốc dự án vừa cúi đầu soạn tin nhắn gửi cho Tiểu Quân.
Rất lâu sau, cô mới trả lời. Điện thoại di động để chế độ rung. Anh đang giải thích cho phía khách hàng một vấn đề nên rất lâu sau mới có thời gian liếc nhìn điện thoại. Thái Quân ngồi bên cạnh anh cũng liếc mắt nhìn trộm. Anh gập máy lại nhưng không bỏ vào túi mà lại đặt nó ở trên bàn.
Mấy ngày sau đó, Tiểu Quân luôn nghĩ đến Khởi Trung. Không phải là cô nhớ anh, hai người vốn chẳng thân quen lắm, mới chỉ ăn cùng nhau hai bữa mà thôi nhưng anh đã hai lần có mặt đúng lúc cô gặp rắc rối nhất, cần giúp đỡ nhất. Vậy mà cô chưa mời anh được bữa cơm nào nên trong lòng luôn thấy áy náy, cũng không biết liệu mình có cơ hội trả nợ ân tình đó không.
Cô