Chàng Mù, Hóa Ra Em Thật Yêu Anh
Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341583
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1583 lượt.
ằng cuối cùng lần này, cô cũng có thể ngủ đến tận khi thuốc ngủ hết tác dụng mới thức dậy nhưng không ngờ, Mỹ Mỹ lại “chém trước báo sau”. Sáng sớm tinh mơ, cô ấy đã chạy đến nhà cô, lôi cô ra khỏi giường. Khi miệng cô vẫn còn nài nỉ không đi có được không thì Mỹ Mỹ đã vỗ cho cô một cái:
-Không được. Tớ đã mong chờ được đi ăn mơ tươi từ lâu lắm rồi. Cậu cứ thử không đi xem. Chúng ta không còn bạn bè gì nữa.
Khi lên xe, Tiểu Quân vẫn như đang ở trong đám mấy mù, suýt chút nữa thì bước nhầm lên thùng xe. Bờ vai ấm ấm, có người dìu cô. Cô ngoái đầu lại xem thì đó là Khởi Trung. Anh mặc chiếc áo phông trắng, cực kì thoải mái, cứ như ánh bình minh vậy.
Vì còn sớm nên không bị tắc đường. Khởi Trung lái xe rất cẩn thận, Tiểu Quân lên xe là lại ngủ tiếp. Khi cô thức dậy thì thấy trên người mình được đắp chiếc áo khoác của người khác. Cô không cần hỏi cũng biết đó là áo của ai. Mùi nắng quen thuộc này thì ngoài Khởi Trung ra còn ai có chứ? Cô mở mắt ngồi bên cạnh mỉm cười, Tiểu Quân cũng mỉm cười. Cô biết Mỹ Mỹ đã vì cô. Chỉ là một người sao có thể đối xử với người khác tốt như vậy, luôn luôn coi đó là trách nhiệm của mình mà không hỏi là liệu người đó có cần không?
Gió tháng năm thổi nhè nhẹ qua cửa sổ xe. Ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy một góc trời. Cô chưa ra khỏi Thượng Hải thì đã ngủ thiếp đi. Ký ức cuối cùng trước khi nhắm mắt lại là một bầu trời tờ mờ sao, khi tỉnh dậy đã thấy một bầu trời xanh. Một cảm giác mới mẻ, bên ngoài cửa xe là màu xanh thăm thẳm, những khe nước suối. Lúc đi qua một hồ nước lớn, Mỹ Mỹ thốt lên ngạc nhiên.
-Thái Quân, anh nhìn Thái Hồ kìa.
Tiểu Quân chưa bao giờ nhìn thấy Thái Hồ, cô lập tức nhổm người nhìn ra ngoài. Giọng Khởi Trung vang lên bên vô lăng hơi buồn cười. Anh chỉ nói một câu:
-Vẫn chưa đến, Thái Hồ mà nhỏ như vậy sao?
Thái Hồ mà nhỏ như thế sao…
Cuối cùng Thái Hồ thật sự cũng xuất hiện trước mắt Tiểu Quân. Lúc này, cô mới hiểu ý câu nói của Khởi Trung.
Con đường dần dần rộng ra. Chiếc cầu Thái Hồ trắng như tuyết trải dài ra trước mắt. trên cầu không có nhiều xe ô tô. Hai bên thành cầu là khói sóng trắng xóa. Nếu so với những thác nước trước đây cô đã từng được thấy thì quả đúng là ánh trăng so với ánh nến, khác nhau một trời một vực.
Chiếc cầu lớn chưa phải là tất cả, giữa hồ còn có một đảo nhỏ. Trên đảo có một ngôi nhà màu trắng xám. Kính cửa xe được kéo xuống hết, bên tai là tiếng gió thổi phần phật, những chú cò trắng giật mình bay vút lên, mặt hồ lăn tăn gợn sóng. Ngôi nhà đó nằm một mình giữa ngút ngàn màu xanh xung quanh. Cánh cửa sổ vẫn chưa đóng hẳn nên có thể nhìn thấy tấm rèm cửa màu trắng đang bị gió thổi tung lên. Cũng không biết ai sống trong căn nhà đó nữa?
Xe đi xa rồi mà Tiểu Quân vẫn nhìn về phía ngôi nhà đó. Thái Quân đang nói chuyện với Khởi Trung. Họ vừa nhắc đến cây cầu này thì Khởi Trung nói, hồi anh còn nhỏ, họ phải đi phà để ra khỏi Tây Sơn. Nếu lúc đó có cây cầu này thì tốt biết mấy. Vài năm trước, cầu mới được xây nên đi lại thuận tiện hơn nhiều. Tiểu Quân không kìm nổi trí tò mò hỏi:
-Vậy còn hòn đảo thì sao? Khi xây cầu, họ làm luôn cả hòn đảo đó sao?
Anh quay đầu lại nhìn cô. Cô đang tì vào cửa sổ xe nhìn ra ngoài. Khi nói chuyện với anh, đầu cô hơi nghiêng về một bên. Gió thổi mạnh làm những lọn tóc xõa ra trước mặt. Cô giơ tay vén lại tóc nhưng không được nên đành phải dùng cả hai tay để túm lại. Anh liếc nhìn, khi nói, trong mắt anh bỗng lấp lánh nụ cười, anh nhẫn nại giải thích:
-Không đâu. Hòn đảo đó vốn có từ trước. Hồi nhỏ, tôi cũng đã lên đấy. Lúc đó không có ngôi nhà kia. Sau này, họ mới xây ngôi nhà đó.
-Thế ai sống ở đó vậy? – Tiểu Quân tò mò. Mỹ Mỹ cũng góp vui:
-Phải đấy. Chắc chắn là một người cực kỳ giàu có. Thật tuyệt vời!
Thái Quân không hài lòng:
-Thế thì có gì ghê gớm chứ? Nhà của mẹ anh ở quê lớn như vậy mà chỉ mới xây hết có hơn một trăm nghìn tệ. Hơn nữa, em chưa gặp người ta, sao em biết là người ta tuyệt vời chứ?
-Em nói ngôi biệt thự của người ta tuyệt vời! Ở giữa Thái Hồ có một hòn đảo mà trên đảo lại chỉ có mỗi căn nhà đó. ở nàh anh những thứ khác không nhiều chỉ nhiều mỗi đất. Xây một ngôi nhà ăn nhằm gì? Cho dù có xây cả một nông trại cũng chẳng có gì đáng kể. – Khi nói, Mỹ Mỹ cười khì khì, dùng tay đẩy vai bạn trai về phía trước. Thái Quân cười thành tiếng và cũng đáp lại một câu:
-Phải. Vậy có xây một chuồng heo ở đây chắc cũng hơn một căn hộ hai phòng ở Thượng Hải nhỉ?
-Đừng đoán nữa. Đó là phòng thu phí của thị trấn đấy. Chủ tịch thị trấn đã xây dựng nó theo kiến trúc nước ngoài. Được đấy chứ? Khả năng bắt chước của người Tây Sơn thế nào? – Khởi Trung đưa ra câu trả lời cuối cùng trong sự hồi hộp chờ đợi của mọi người. Khi nói, mắt anh nhìn về phía trước nhưng nhìn kỹ vẫn phát hiện ra nụ cười trên khuôn mặt ấy.
Câu trả lời nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người. Lúc đó trong đầu Tiểu Quân ngập tràn ảo ảnh, giống như quả bong bóng cực lớn bay trên đầu hòi nhỏ mà tay cô chưa kịp chạm vào thì đã nổ tung. Sau khi giật mình là một tràng cười nắc