Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341499
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1499 lượt.
Hai bên là tiếng máy ầm ầm, bên đường còn có cả rào chắn. Chỗ đoạn đường bị đào lên được đậy bằng một tấm sắt lớn để xe đi qua. Hôm qua, có một trận mưa rất to nên mặt tấm sắt đó đầy bùn đất mấp mô. Lúc xe đi qua, nó phát ra tiếng giống như đi qua đường tàu vậy.
Tuy đã rất muộn nhưng mặt đường hẹp nên đoạn này luôn bị tắc. Hai bên đường không có người đi lại. Đèn ở công trường sáng trưng, xe đi rất chậm, vừa đi vừa nghe tiếng ồn ào bên tai, càng nghe càng thấy buồn.
Cuộc sống của anh vốn rất bình lặng, ít khi có chuyện khiến anh cảm thấy lo lắng bất an. Nhưng từ sau khi quyết định kết hôn, anh mới phát hiện ra rằng cuộc sống của mình hoàn toàn không do mình làm chủ. Những chuyện trước đây anh chưa từng nghĩ tới đều lần lượt xảy ra. Nó xảy ra liên tiếp khiến anh trở tay không kịp.
Đó không phải là việc một người đàn ông nên làm. Việc một người đàn ông nên làm chính là giải quyết vấn đề. Tuy tiện để lộ cảm xúc của mình thật là vô nghĩa, đặc biệt là với người con gái mình yêu. Nói với cô thì ích gì đây? Anh muốn cô thông cảm hay muốn cô giúp đỡ đây? Việc anh nên làm là không để cô phải mảy may lo lắng, giống như những gì mà từ trước đến nay anh luôn hy vọng.
Nghĩ như vậy, chân anh đạp phanh mà như không có chút sức lực nào. Cái ngõ nhỏ quen thuộc đã hiện ra trước mắt. Quá muộn rồi! Bóng cây phủ kín ngõ nhỏ tĩnh lặng. Anh chần chừ rồi cuối cùng vẫn quyết định lái xe vào.
Thực ra, anh không nhất thiết phải gặp cô. Anh chỉ muốn nhìn khung cửa sổ phòng Tiểu Quân. Nếu đèn phòng cô còn sáng thì anh mới gọi điện để nói rằng mình đã về đến nhà. Chỉ cần nghe giọng nói của cô là đủ rồi.
Xe lái vào trong ngõ nhỏ, đèn hai bên đường mờ mờ. Ánh đèn chiếu qua những tán cây tạo thành những chấm lốm đốm trên mặt đường.
Anh lái xe rất chậm rồi bỗng nhiên dừng lại. Anh dừng lại đầu ngõ mà không nói gì.
Ngõ nhỏ sâu hút. Anh lờ mờ nhìn thấy đôi nam nữ ở đằng xa. Họ đứng yên rất lâu.
Đó là Tiểu Quân và Chí Hào. Hai người đứng bên chiếc xe. Cô chỉ mặc áo mỏng trong gió đêm và đang ngẩng đầu nói chuyện với Chí Hào.
Vì khoảng cách khá xa nên anh không nhìn rõ nét mặt của họ nhưng sau đó, họ ngừng nói chuyện, rồi đưa tay ra, dựa vào nhau, ôm nhau.
Anh bàng hoàng đến mức nhắm chặt mắt lại.
Thượng Hải tháng Mười vẫn chưa đến nỗi lạnh lắm nhưng trái tim anh lạnh băng, đến cả đầu ngón tay cũng tê cứng.
Tiếng còi xe vang lên khiến anh giật mình. Lúc này anh mới phát hiện ra, không biết mình đã lùi xe ra khỏi ngõ từ lúc nào và đang dừng xe ở giữa đường. Giữa đêm yên tĩnh, đường vắng người, một chiếc taxi dừng lại bên trái xe anh. Người lái xe taxi thò đầu ra khỏi cửa sổ quát:
-Anh muốn chết à? Nửa đêm nửa hôm lại còn dừng xe giữa đường.
Anh không nói gì, chỉ xoay vô lăng lái xe đi. Đầu ngón tay anh vẫn lạnh giá, đến cả xoay vô lăng anh cũng thấy nặng. Anh không ngoái đầu lại và cũng không muốn ngoái đầu lại.
Lúc này, Khởi Trung đã quên mất lý do tại sao mình đến đây, anh cũng không muốn chứng minh cho bất cứ ai thấy điều gì.
Còn gì để nói nữa chứ? Có lẽ những gì mẹ nói là chính xác nhất
Mẹ Tiểu Quân luôn tỏ ra không hài lòng. Bà đưa ra yêu cầu không thể thực hiện được. Lại còn ở bàn ăn hôm nay, bà đã đưa ra những điều kiện khó mà tưởng tượng nổi chỉ là vì một nguyên nhân. Bà biết, con gái mình còn có một lựa chọn khác. Lựa chọn đó thích hợp với con gái mình hơn.
Tiểu Quân không ngờ, tối hôm đó, cô lại ngủ ngon như vậy.
Cô và Chí Hào đã chia tay nhau được vài tháng rồi. Lần đầu đau khổ đến mức cô không muốn sống nữa. Sau đó ở bên Khởi Trung lâu ngày, nỗi đau đó cũng dần dần bình phục.
Cô ở bên anh, cô cảm nhận được sự yên ổn mà trước đây cô chưa từng có. Cô cũng không cần lo lắng này nọ, sợ mất này nọ. Khởi Trung yêu cô. Cô biết điều đó. Tình yêu anh dành cho cô không phải là nhà cửa xe cộ hay những món quà đắt tiền. Chỉ là khi cô cần, anh luôn có mặt, mãi mãi luôn ở bên cô.
Nhưng ngoài điều này ra, cô còn cần điều gì nữa?
Thế nên cô đã quyết định lấy anh. Ban đầu là có thể hơi vội vàng nhưng dàng về sau, cô càng cảm thấy đây mới là điều cô thật sự mong muốn. Cuộc sống là gì? Cuộc sống chính là lúc cô cùng anh đi siêu thị, nói chuyện với nhau là tối nay sẽ ăn canh bí đao xương sườn hay là ăn thịt bò xào ớt xanh. Cuộc sống chính là lúc anh rửa bát còn cô ngồi bên gọt hoa quả và thỉnh thoảng còn nghe thấy anh hát vài câu sai nhạc. Cuộc sống chính là lúc cô nằm trong lòng anh nói chuyện kể hết những niềm vui hay nỗi buồn trong ngày cho anh nghe. Đây là lúc cô yêu và tận hưởng nó. Nó làm cho cô thấy vui hơn cả khi có nhà có xe hay những món quà xa xỉ.
Tối qua, Chí Hào nửa đêm xuất hiện dưới khu nhà cô ở. Anh ta còn nói với cô rằng:
-Anh vẫn chưa kết hôn.
Vậy thì sao chứ?
Nghe xong câu này, phản ứng đầu tiên của Tiểu Quân là thờ ơ.
Cô đã nghĩ hàng nghìn hàng vạn lần. Nếu Chí Hào quay lại tìm cô thì sẽ thế nào? Cô nghĩ mình sẽ khóc vì đau khổ, cũng nghĩ mình sẽ cười lạnh lùng, cười vì cuối cùng anh đã hối hận, hoặc là chỉ cảm thấy yên tâm vì cuối cùng đã nhận ra a