Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341500
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1500 lượt.
gấp gáp như vậy. Hơn nữa, anh cũng chỉ để lại tin nhắn rằng có chuyện muốn nói với cô. Anh muốn nói gì đây?
Tối qua, bố mẹ hai bên đã chia tay nhau mà không lấy gì làm vui vẻ. Đương nhiên trong lòng cô không thể không để ý chuyện đó. Chắc anh cũng vậy nhưng cô muốn gặp anh để nói với anh quyết tâm của mình. Nhưng thật đáng tiếc, cô đã bỏ quên điện thoại nên anh đã bay sang thành phố khác mất rồi.
Khi Tiểu Quân buồn bã cầm điện thoại thì Khởi Trung đã ở trên máy bay.
Tối qua, anh đã quên mất là mình đã lái xe về nhà thế nào. Sau khi nguôi giận, một mình ngồi trong xe rất lâu, chẳng muốn làm gì.
Anh tự hỏi mình, anh có yêu Tiểu Quân không? Câu trả lời đương nhiên là có. Nếu anh không yêu cô thì sao anh lại muốn lấy cô chứ? Tuy chuyện “trai lớn dựng vợ, gái lớn gả chồng” là điều bình thường nhưng anh không cảm thấy mình cần điều đó đến mức mù quáng đón nhận bừa một cô gái xuất hiện trước mắt mình.
Vấn đề bây giờ là rốt cuộc Tiểu Quân xếp anh và cuộc hôn nhân này ở vị trí nào trong trái tim cô?
Từ trước đến giờ, thái độ của mẹ cô là chướng ngại lớn nhất nhưng thực ra ngay cả khi mẹ cô đưa ra những điều kiện hà khắc thì anh cũng không quá để bụng. Giống như anh đã nói với cô, bất kỳ vấn đề nào, nếu đi đường này không được thì sẽ có cách giải quyết khác. Nhưng tất cả đều có tiền đề. Tiền đề là Tiểu Quân thật sự đã sẵn sàng kết hôn.
Trên thế giới này có nam nữ thì sẽ có tranh giành. Anh cũng biết đạo lý kẻ mạnh chiến thắng kẻ yếu. Giống như Tiểu Tất trong nhóm của anh hồi trước cùng có tâm sự với anh. Khi đó, Tiểu Tất vừa chia tay với bạn gái, tâm trạng bất ổn rất lâu. Anh thấy cứ tiếp tục như vậy thì sẽ ảnh hưởng đến công việc nên đã tranh thủ thời gian nói chuyện với cậu ấy. Lúc đó, Tiểu Tất vừa hút thuốc vừa kể, giọng đầy ấm ức:
-Anh đừng khuyên tôi nữa. Tôi là người đề nghị chia tay trước.
Anh nghe thì thấy rất lạ. Tiểu Tất lại nói thêm:
-Bây giờ con gái yêu đương cũng giống như lái xe vậy, muốn có cả xăm lốp dự phòng. Anh nói xem ai muốn là xăm lốp dự phòng chứ?
Lúc đó anh nghe chỉ để trong lòng nhưng bây giờ, những lời Tiểu Tất nói lại cứ vang lên bên tai, rõ ràng như mới hôm qua.
Anh biết một người đàn ông khi vướng vào chuyện tình cảm thì đều trở nên ngốc nghếch nhưng anh không thể gạt bỏ được mớ suy nghĩ đó ra khỏi đầu. Tiểu Quân không lừa dối anh. Kết hôn không phải là trò đùa. Nhưng anh sợ rằng mình chỉ là lựa chọn thứ hai của cô. Cô và Chí Hào chia tay nhau thế nào? Tiểu Quân chưa từng nói, anh cũng không hỏi. Ai mà chẳng có quá khứ? Anh cũng có. Điều anh muốn là cùng cô đi đến tương lai. Hỏi những điều đó thì có ý nghĩa gì? Nhưng bây giờ anh không thể không nghĩ, liệu Chí Hào, quá khứ của Tiểu Quân có quay trở lại và một lần nữa đi vào cuộc sống hiện tại của cô không?
Anh đã mất ngủ cả đêm. Anh không thể kiềm chế mình không nghĩ đến mấy câu hỏi này. Tiểu Quân có yêu anh không? Cô chưa từng nói với anh. Cô chỉ ở bên anh. Lúc đầu thì có chút miễn cưỡng. Anh cũng nhận ra điều đó nhưng hai người ở bên nhau lâu ngày, anh dần dần cảm thấy cô thích anh. Người Trung Quốc bày tỏ tình cảm rất hàm xúc. Anh không muốn cô suốt ngày luôn miệng nói lời yêu anh. Cô muốn lấy anh, như vậy là đủ rồi.
Nhưng bây giờ, anh không thể chắc chắn mọi thứ. Tối qua, bên bàn ăn, mẹ cô đã nêu ra những điều kiện không thể thực hiện. Anh không thể không nghĩ rằng, liệu anh có phải chỉ là sự lựa chọn thứ hai sau khi cô mất đi sự lựa chọn tốt nhất mà thôi? Nếu cô có sự lựa chọn tốt hơn, vậy thì rốt cuộc anh phải làm thế nào?
Cả đêm anh trằn trọc không ngủ được. Đến lúc trời tờ mờ sáng, anh không thể nằm được nữa nên đã dậy ra ban công hút một điếu thuốc.
Sáng sớm tháng Mười, sau năm giờ, ánh bình minh dần dần xuất hiện. Lớp sương mù dần dần tan đi trước mắt. Anh lại không thể không nhớ đến Tiểu Quân. Anh nhớ lại rất nhiều về cô: lúc cô nằm trên người anh, lúc cô làm dáng với anh, lúc cùng anh đi siêu thị, lúc đứng trwocs quầy bán thịt để phân biệt thịt bò và thịt lợn, cả lúc ăn cơm xong đi theo anh vào bếp, cô ngồi gọt hoa quả và xem anh rửa bát. Chẳng phải rất thật sao? Cô vừa gọt vừa nói chuyện với anh. Cô nói rồi lại nói, rồi bỗng nhiên im bặt. Cô bước đến áp mặt vào lưng anh. Lúc đó, có phải anh gặp ảo giác. Ảo giác rằng cô hôn anh, một cái hôn rất nhẹ, hôn lên lưng anh.
Anh không biết tại sao bỗng nhiên mình lại nhớ nhiều chi tiết như vậy. Anh là đàn ông. Anh không nên nhạy cảm như vậy. Điều anh nên làm là quyết định, quyết định con đường phía trước có nên đi tiếp không? Đi thế nào? Đi đến đâu?
Được rồi. Là đàn ông thì không nên trốn tránh câu trả lời. Điều anh muốn làm là đi gặp cô để hỏi rốt cuộc cô muốn gì? Cho dù câu trả lời của cô có thể làm anh cực kỳ đau khổ nhưng anh nguyện chấp nhận tất cả.
Dám làm dám chịu. Cuối cùng, sau khi đã hạ quyết tâm, anh đứng dưới ánh sáng tờ mờ hít một hơi thật sâu, dút khoát dập tắt điếu thuốc và quay vào nhà.
Anh vốn định lát nữa sẽ gọi điện cho Tiểu Quân nhưng chưa kịp ra khỏi nhà thì giám đốc dự án đã gọi điện cho anh khẩn cấp. Ôn