XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341461

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1461 lượt.

ếu so với hồi đầu khi bước vào đại học thì lúc này cô càng bị kỳ thị khủng khiếp hơn. Ấn tượng đó đã khiến cô trở thành nhân vật có lượng công việc lớn nhất nhưng bị phê bình nhiều nhất trong công ty. Mọi lỗi lầm đều đổ lên người cô. Mọi người đều đợi xem đến khi nào cô không chịu nổi và chủ động bỏ đi nhưng cô biết mình sẽ không làm thế.
Hàng tháng, cô đều phải trả tiền thuê nhà, còn phải chi tiêu mỗi ngày ba bữa. Bố mẹ cô đã già, không thể làm việc kiếm sống được nữa. Đồng lương còm cõi làm thêm của cô không đủ để trang trải học phí bốn năm đại học. Gia đình còn nợ người ta nên cô còn phải gửi tiền về trả nợ. Nếu không có công việc thì tất cả những điều này sẽ biến thành cơn ác mộng của cô.
Ngày gặp lại Đỗ Khải Văn là ngày tối tăm nhất trong cuộc đời cô.
Hôm đó, cô tạm thời thay đồng nghiệp đi tiếp một vị khách. Khi đó, Ngô Tuệ làm việc với bộ phận chăm sóc khách hàng, vị khách này vốn do Trương Cầm, một đồng nghiệp khác phụ trách. Trương Cầm lớn tuổi hơn cô. Quê cô ấy cách nơi cô sinh không xa lắm, vì vậy, Trương Cầm có thể coi là người bạn duy nhất của cô ở đó. Thi thoảng cô ấy còn chỉ cho cô biết vài thứ. Tuy là âm thầm, không dám nói nhiều nhưng trong lòng cô vẫn vô cùng cảm kích.
Thế nên khi Trương Cầm nhờ cô giúp thì Ngô Tuệ nhận lời ngay.
Hôm đó, Trương Cầm xin nghỉ. Trước khi đi, cô ấy còn giao tài liệu về khách hàng đó cho cô và nói tất cả những gì khách hàng cần tìm đều ở đó. Trước khi đi, cô ấy còn nắm chặt tay cô nói cảm ơn. Nhưng tình hình lại hoàn toàn nằm ngoài dự tính của cô.
Trương Cầm đã đưa nhầm tài liệu cho cô. Vị khách hàng này đền từ Thiên Tân. Nghe nói là có chút dính dáng đến chính trị nhưng nói năng lại giống như dân xã hội đen. Mới nói được hai câu, vị khách hàng này đã đập bàn nói công ty này chẳng giữ chữ tín gì cả. Đã nói là đông ý mà bỗng nhiên lại thay đổi. Sau đó, vị khách này to tiếng khiến cho những người khác chạy ra xem. Cô đứng giữa trung tâm bão. Cố gắng kiềm chế bản thân, tim đã lạnh như đá nhưng mặt vẫn phải giữ thái độ lịch sự từ tốn giải thích với người đàn ông đang nổi giận kia.
Cuối cùng rắc rối đó đã gây sự chú ý của Tổng giám đốc chi nhánh, còn có cả một người đàn ông nữa đi cùng. Đó là Đỗ Khải Văn.
Sau này, Ngô Tuệ luôn nghĩ, nếu hôm đó các đồng nghiệp biết quyết định của Đỗ Khải Văn sau khi thấy tình hình lúc đó liệu bọn họ có đẩy cô đến trước mặt anh để cô phải rơi vào tình trạng như vậy không? Liệu bọn họ có giậm chân, nghiến lợi, hận rằng mình không thể thay thế vị trí của cô lúc ấy không? Nhưng sau này, cô lại cảm thấy đó là điều không tưởng vì họ không thể nào thấy được tất cả những gì mà cô đã trải qua.
Hôm đó, sắc mặt của tổng giám đốc chi nhánh đúng là chẳng khác gì phải hứng gió bão. Mặt mũi anh ta nhăn nhó, khiển trách cho cô một trận. Vị khách hàng đó còn nói thêm một chập. Cô đã hiểu tình cảnh của mình nên đứng im tại chỗ không dám nói gì, chẳng dám nhìn ai mà chỉ lặng lẽ nhận mọi trách nhiệm.
Đỗ Khải Văn cũng không nói gì, luôn đứng một bên như mình chỉ là người ngoài cuộc. Anh chỉ đi qua chi nhánh Bắc Kinh chứ không hề có ý định ở lại đây lâu. Thật không ngờ, chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi đó, anh có thể thấy được cảnh tượng thế này.
Nếu không gặp cảnh hôm nay thì chắc mãi mãi anh sẽ không nhớ là trên thế giới này còn có Ngô Tuệ. Đây là người con gái suy dinh dưỡng, gầy còm ba tháng trước. Bây giờ, bỗng nhiên cô lại xuất hiện trước mặt anh, trong một hoàn cảnh thật đặc biệt.
Anh rất hiếm khi chứng kiến cảnh tượng thế này nhưng không có nghĩa là anh bị sự hỗn loạn lúc đó làm cho hồ đồ. Dù xảy ra chuyện gì thì ngay cái nhìn đầu tiên, anh đã nhận ra rằng cô không được chào đón.
Cô gái này vẫn giống như lần trước, giữ thái độ thấp nhất trong tình cảnh hỗn loạn nhất nhưng quyết không thỏa hiệp. Cô vẫn tiếp tục giải thích. Sau khi phát hiện ra tất cả những điều đó đều là vô ích thì cô chỉ im lặng.
Cô biết mọi thứ, chỉ có điều là không đủ sức để thay đổi nó.
Anh nhận ra rằng, đằng sau vẻ ngoài ấy là những hành động rất cương quyết. Cô giữ im lặng những không hề yếu đuối, giống như cỏ mọc lên từ những khe đá.
Sự kiên nhẫn cũng chính là thứ anh thiếu. Thậm chí, anh còn không có cả phẩm chất đó. Cuộc đời của anh thuận lợi nên căn bản không cần đến phẩm chất này. Anh muốn xem xem cô gái này nếu tìm được cơ hội sẽ thể hiện được tới đâu.
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Đỗ Khải Văn. Sau đó anh nói:
-Cô đi theo tôi.
Đầu bên kia không phải là giọng của Đỗ Khải Văn mà là một người đàn ông xa lạ. Ở đó quá ồn ào nên lúc đầu Ngô Tuệ không nghe rõ lắm, sau đó cô mới phát hiện ra người đó nói giọng Thượng Hải, giống như muốn át hết những âm thanh khác xung quanh anh ta.
Trước khi đến NewYork, cô đã ở Thượng Hải khoảng một năm nên cũng hiểu chút ít từ địa phương ở đó nhưng đầu bên kia quá ồn ào. Giọng người đàn ông đó lại đang kích động. Cô lắng nghe mà vẫn không rõ.
Nhưng cô dần dần đờ người ra. Đây là số điện thoại cá nhân của Đỗ Khải Văn. Anh là người luôn đặt sự riêng tư lên hàng đầu, đến cả trợ lý đắc lực