Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tôi Và Bạn Trai Kinh Tế

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1341464

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1464 lượt.

n hai giờ sáng, anh chuẩn bị đi ngủ. Tất cả đều rất ổn. Sau khi thả lỏng người, anh nhắm mắt lại nhưng không tài nào ngủ được. Anh buộc mình phải chờ đợi trong bóng tối hơn một tiếng đồng hồ. Có lúc anh tưởng là mình đã ngủ được và còn có ảo giác rằng Ngô Tuệ đang nằm trong lòng anh.
Anh thích cảm giác ôm cô ấy ngủ. Khi quen cô, anh vẫn chưa đến ba mươi tuổi. Mỗi lần chạm vào cơ thể cô, anh đều khó lòng khống chế được bản thân. Có lần, anh đưa cô đi du lịch. Họ ở khách sạn suốt ba ngày liền. Một hôm, anh muốn đưa cô ra ngoài ăn trưa. Đó là mùa hè. Họ ăn cơm ở một nhà hàng ngoài trời bên bờ biển. Hình như những vị khách khác ở khách sạn đều chạy ra đây. Họ nằm phơi nắng bên bờ biển mà anh có cảm giác có thể nhìn thấu cơ thể họ. Anh nhìn cô giống như anh có thể nhìn xuyên qua lớp quần áo và nhìn thấu cơ thể cô. Sau khi ăn cơm, họ không rời khỏi khách sạn mà về phòng ngủ. Trời cũng biết anh là người đàn ông chưa bao giờ ngủ trưa. Đương nhiên, anh dùng cả buổi chiều để tận hưởng sự ngọt ngào và nồng nhiệt của cô.
Nhân viên phục vụ của khách sạn rất chu đáo, không có ai đến làm phiền họ cả. Đồ ăn đưa đến trước cửa cũng bị giữ lại. Chai sâm banh được mở bên giường. Cả căn phòng tràn ngập vị men say. Thực ra, vóc dáng của cô cũng không thể gọi là hấp dẫn lắm. Cô rất gầy. Dù ôm vào lòng rất lâu cũng không có cảm giác chân thực nhưng anh lại không thể nào buông ra được, như thể muốn dùng một cách cực đoan để thử nghiệm. Anh phải mất bao lâu để chán ghét người đàn bà này đây?
Nhưng anh đã sai. Bảy năm rồi, anh vẫn không thể nào chán ghét được người đàn bà này.
Đỗ Khải Văn mở to mắt trong đêm. Cuối cùng anh đã từ bỏ hành động ngốc nghếch là ép mình phải ngủ. Anh xuống giường lấy điện thoại gọi cho Ngô Tuệ.
Trên đường về nhà, Ngô Tuệ đã thành công trong việc khiến mình quên đi cuộc gọi nhỡ đó. Có lẽ Đỗ Khải Văn chỉ gọi nhầm thôi. Cô không cảm thấy mình cần phải gọi lại để hỏi tại sao.
Đỗ Khải Văn là người đàn ông làm việc gì cũng đều có lý do riêng và anh không muốn giải thích với người khác. Cô đã học được nguyên tắc này khi ở bên anh từ lâu lắm rồi. Bớt nói câu nào hay câu đó.
Cô có thể ở bên Đỗ Khải Văn suốt bảy năm qua. Nếu không có khả năng tự điều chỉnh và thích ứng thì cô sẽ không thể nào tồn tại.
Ngô Tuệ cảm thấy mình luôn là người con gái thông minh, nhìn rõ thời thế, hiểu rõ sự lợi hại, biết mình muốn gì.
Cô sinh ra ở một nơi rất xa thủ đô rộng lớn này nhưng nó thậm chí còn không được điểm một dấu chấm trên bản đồ. Nhân viên bưu điện của huyện đã phải ngồi máy kéo để đưa giấy báo trúng tuyển đại học cho cô. Lúc đó trong thôn rộn lên. Họ nói rằng nơi này đã sinh ra phượng hoàng nhưng khi cô đến thành phố thì mới biết tất cả đều do bà con hàng xóm chân chất mơ tưởng.
Vùng núi không sinh ra phượng hoàng mà chỉ là một con gà đồi thôi.
Cô trang điểm thật buồn cười. Cuộc sống của cô đã quen bị người ta cười nhạo. Giọng phát âm tiếng Anh và đến cả những thứ cô ăn cũng bị người ta cười nhạo. Có hôm, khi cô vừa mở hộp thức ăn người nhà gửi lên thì người đầu tiên bước vào phòng vừa bịt mũi vừa nói:
-Kinh quá! Cậu ăn thứ gì thế? Mau đem nó ra ngoài đi. Ra ngoài mà ăn. Mùi ám hết cả phòng rồi đây này.
Khi đó, cô hiểu rõ vị trí của mình trong mắt những người khác. Họ không hề coi cô là người cùng thế giới với họ. Cô là loài khác. Hơn nữa, trong mắt họ, cô mãi mãi là loài khác.
Người nông thôn ở thành thị bị kỳ thị thì đều có hai phản ứng: im lặng nhẫn nhịn hoặc là tức giận phản đối. Kết quả là càng làm cho người ta thêm đau khổ hơn mà không có cách nào thay đổi được hiện thực, thậm chí còn càng thêm nhục nhã. Cuộc sống bắt đầu của một sinh viên đại học khiến cho Ngô Tuệ không muốn quay lại những hồi ức đáng sợ đó nhưng cô biết mình nhất định phải hòa mình vào nơi này.
Cô cắn răng lần lượt từ bỏ những thói quen cũ dường như đã ăn vào máu thịt và làm mới lại tất cả. Sau đó đến cả bản thân cô cũng cảm thấy thay đổi hoàn toàn.
Nhưng cô lại nhầm một lần nữa. Khi tốt nghiệp, với thành tích học tập của mình, cô có thể được giữ lại trường học cao hơn nhưng khi đăng ký thì lại không hề có tên cô. Cô đến tranh luận với nhà trường và nhận được câu trả lời rằng, sinh viên được chọn không chỉ dựa vào thành tích học tập mà còn phải xét ở nhiều phương diện khác. Sau khi thầy chủ nhiệm khoa nói xong, ông nhìn cô rồi hỏi cô có hiểu không?
Cô hiểu. Cô ở cùng phòng ký túc với con gái phó hiệu trưởng. Môn nào điểm cũng thấp nhưng cô ấy vẫn có thể học tiếp nghiên cứu sinh còn cô thì không nên, đương nhiên cô hiểu. Nhưng cô vẫn muốn ở lại Bắc Kinh. Cô đã trải qua những ngày bôn ba vất vả dưới cái nắng gay gắt bốn mươi độ trong suốt cả mùa hè và có lần còn bị ngất xỉu trong lúc đi phỏng vấn.
Hai giờ chiều, cô đến địa điểm phỏng vấn xin việc. Buổi sáng cô còn phải chạy đi phỏng vấn ở một nơi khác. Hai địa điểm đó khá xa nên cô đành đến thẳng đó mà không kịp ăn cơm. Mặt đất nóng như có thể luộc chín trứng gà. Khi bước ra khỏi bến tàu điện ngầm thì cô liền bị chóng mặt nhưng thời gian không còn