Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341466
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1466 lượt.
nhiều mà để được phỏng vấn ở công ty này thật không dễ dàng gì. Có biết bao nhiêu người sứt đầu mẻ trán mà cũng không được đến vòng phỏng vấn. Cô vừa nhìn đồng hồ vừa chạy. Cuối cùng đến công ty đó thì bị muộn mất một chút. Cô nhân viên lễ tân trông thấy cô đầu mướt mồ hôi nên lộ vẻ coi thường. Có thể cô ta chưa từng thấy người phòng vấn nào lại có bộ dạng đáng thương như vậy.
Khi cô bước vào phòng phỏng vấn thì trước mắt đã mờ đi. Có người nói với cô gì đó nhưng cô không nghe được gì hết. Cô cũng biết là không tốt nhưng câu đầu tiên của cô là:
-Làm ơn cho tôi xin một cốc nước. Tôi nghĩ là mình bị say nắng. Tôi sẽ ngất mất.
Cô mơ hồ nghe có người cười mình. Sau đó có một cốc nước được đưa đến trước mặt cô. Cô giơ tay ra lấy, vẫn chưa chạm vào thì trước mắt đã tối sầm lại, đến cả hai chữ “cảm ơn” cũng không kịp nói.
Khi tỉnh lại, cô phát hiện ra mình đang nằm trong căn phòng nghỉ rộng rãi của công ty này, bên cạnh không có ai. Cô mở cửa ra thì nhìn thấy cô nhân viên lễ tân và được cô ấy thông báo là có thể đi. Công ty đã nhận hồ sơ của cô và sẽ thông báo kết quả sau.
Ngô Tuệ biết như vậy có nghĩa là mình đã bị từ chối. Cô im lặng rời khỏi đó. Không còn cơ hội gì nữa, thật là nhục nhã.
Nhưng ba ngày sau, cô nhận được thông báo được nhận vào làm việc ở công ty này và thuận lợi ở lại Bắc Kinh.
Rất nhiều người không hiểu tại sao Đỗ Khải Văn lại muốn giữ Ngô Tuệ lại. Chủ tịch hội đồng quản trị công ty Khởi Hoa khu vực châu Á như anh rất hiếm khi đến công ty chi nhánh ở Bắc Kinh lấy một lần, càng hiếm khi có hứng thú tham gia phỏng vấn. Anh đã chọn cô gái tội nghiệp bị ngất tại phòng phỏng vấn, mà cô sinh viên mới tốt nghiệp này cũng chẳng có gì đặc biệt.
Đỗ Khải Văn nghe xong chỉ cười hỏi:
-Nếu cô bị chóng mặt khi sắp phải phỏng vấn thì liệu có thể nói năng bình tĩnh giống như cô ấy không?
Bị như vậy còn có thể nói rõ mình muốn gì. Anh cảm thấy cô gái này thật hiếm có. Khi đó, anh đã nghĩ như vậy. Anh chỉ cảm thấy Ngô Tuệ có gì đó đặc biệt chứ không hề có ý gì khác. Cô không thể gọi là xinh đẹp, lại quá gầy, giống như người suy dinh dưỡng vậy, hôm đó cô mặc bộ quần áo rất bình thường, lại có vẻ như không thoải mái lắm, vừa nhìn là biết đây là bộ đồ đầu tiên cô sinh viên nghèo này mua để đi phỏng vấn. Khắp người nhễ nhại mồ hôi, lại còn bị say nắng nặng. Nếu anh có hừng thú với người con gái như vậy thì mới thật sự hồ đồ.
Tối hôm đó, anh rời Bắc Kinh ngay. Hai hôm sau, người phụ trách công ty chi nhánh báo cáo hồ sơ của Ngô Tuệ theo sự phân công của anh. Nghe xong, anh chỉ “ờ” một tiếng, như thể không hề nghĩ mình lại trả lời như vậy.
Lúc đó, anh vẫn cho rằng cô giống như một ánh sáng mơ hồ lóe lên trong cuộc sống bận rộn ảm đạm của anh rồi bị lãng quên.
Trước khi đi ngủ, Ngô Tuệ nhận được cuộc điện thoại thứ hai của Đỗ Khải Văn. Lúc đó, cô đang nằm trên giường đọc sách. Đó không phải cuốn tạp chí thời thượng, cô chưa bao giờ lãng phí thời gian đọc những thứ chẳng ích lợi gì đó. Thói quen của cô là trước khi đi ngủ đọc sách hoặc tạp chí kinh tế khoảng một tiếng đồng hồ. Gần đây, châu Á lại trở thành điểm nóng trong cuộc chiến thương mại toàn cầu. Nghĩ đến việc cuối cùng có thể ngẩng đầu quay về nơi này thì trong lòng cô vui chưa từng thấy.
Khi Khải Văn gọi điện đến, cô đang mơ màng ngủ nhưng nghe thấy tiếng chuông điện thoại thì cô tỉnh táo ngay lập tức. Cô rướn người cầm chiếc điện thoại ở đầu giường.
Đây là phản xạ có điều kiện. Đỗ Khải Văn là một người đàn ông rất khó tính. Đặc biệt là với cô. Khi hai người mới bắt đầu ở bên nhau, anh lạnh nhạt vì một số thói quen rất nhỏ của cô.
Trước mặt người khác, hình tượng của Đỗ Khải Văn luôn hoàn mỹ. Từ trước đến giờ, anh chưa từng nói điều gì làm người khác bị tổn thương nhưng anh có phong cách rất giống những người Anh bản xứ, dùng những lời lịch sự nhất để sỉ nhục người khác, khiến cô cảm thấy hành vi của mình thật khó chấp nhận.
Khi đó, cô hoàn toàn không thể hiểu được tại sao anh lại nghiêm khắc với cô như vậy. Nếu anh cần một cô công chúa thì anh có thể trực tiếp tìm một người, việc gì phải cải tạo cô thành một con người khác. Hơn nữa, dù có cải tạo thế nào thì cũng đều là giả, chỉ là lớp vỏ bề ngoài, cô mãi mãi vẫn là một cô gái bình thường nghèo khó ở vùng núi xa xôi.
Nhưng cô đã nhầm. Môi trường mới, điều kiện mới sẽ tạo ra con người mới, năm đó sở dĩ cô không thể mở mày mở mặt là vì không có Đỗ Khải Văn. Chỉ cần Đỗ Khải Văn muốn thì anh sẽ làm được. Cô dần dần quen với việc rất nhiều người cúi mình chào cô từ xa. Cuối cùng, cô hiểu được tấm lòng của anh. Anh đã dùng từng giây từng phút ép cô cố gắng để giữ cô lại bên mình.
Anh đã làm cho cô tự hiểu, cô không thể quay trở lại quá khứ nữa.
Chỉ là tại sao Đỗ Khải Văn lại chọn cô?
Ngô Tuệ cảm thấy mình chẳng có điểm gì hấp dẫn người đàn ông này. Lúc mới bước vào chi nhánh Bắc Kinh của tập đoàn Khởi Hoa, đó là những ngày tháng không lấy gì làm vui vẻ. Rất nhiều người lén bàn luận về cuộc phỏng vấn ly kỳ của cô và việc cô được nhận lại càng ly kỳ hơn. N