Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341647
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1647 lượt.
uông màu xám lát ngay ngắn thẳng hàng. Cô cúi đầu nhìn và bỗng cảm thấy chóng mặt. trước mắt mờ đi, sợ là mình vã mồ hôi, cô dùng tay gạt thì ra đó là nước mắt.
Thượng Hải thay đổi quá nhanh. Ngoài con đường gạch xám dưới chân, cô đã không còn nhận ra nơi này nữa.
ở đây vốn là một con phố yên tĩnh. Lúc đó, căn hộ cao cấp mà cô đứng bên cạnh chỉ là bãi đất trống.
khi đó, hai người họ đã đi qua đây. Thực ra là cô đã cãi nhau với anh từ trên xe. Ba tuần không gặp, cuối cùng thì lại gặp nhau ở Hồng Kông trong buổi lễ trao thưởng cho đại diện doanh ngiệp xuất sắc. Đỗ Khải Văn lên nhận thưởng còn cô ngồi dưới xem.
Vợ Đỗ Khải Văn cũng đến đó.
Sau đó, một mình cô bay đến Thượng Hải đồng thời gửi đơn xin nghỉ việc cho phòng nhân sự của công ty mà không hề nói với anh một tiếng.
Đỗ Khải Văn đã tìm thấy cô ở nhà Larry. Larry là người bạn thân thiết duy nhất của cô, cũng là họa sĩ sống ở Trung Quốc. khi cô phải vào bệnh viện, anh đã luôn ở bên cô. Cô nằm trên chiếc giường gỗ màu xanh, nắm chặt tay anh ta nói:
-Larry, nếu anh mà thích phụ nữ thì chắc chắn em sẽ lấy anh.
Larry giơ những ngón tay thon dài của một họa sĩ ra gạt nước mắt cho cô rồi lắc đầu và dùng cách phát âm tiếng Trung chuẩn xác nhất của người nước ngoài để trả lời cô:
-Chúng ta không thể đâu.
Những ngày đó là thời gian nhàn rỗi nhất trong ký ức của Ngô Tuệ. Cô tưởng rằng cuối cùng mình đã thoát khỏi thế giới có Đỗ Khải Văn. Hàng ngày, sau khi Larry đến phòng làm việc, một mình cô đi đi lại lại trong ngôi nhà lớn, cả ngày không làm gì, chỉ ngồi bên cửa sổ nhìn ánh nắng chiếu lốm đốm trên khuôn mặt mình rồi biến mất.
Tối hôm đó, bỗng nhiên Đỗ Khải Văn ấn chuông cửa, Ngô Tuệ hoàn toàn không để ý mà cứ thế chạy ra mở và còn nói “ Larry, sao anh lại quên mang chìa khóa thế?”
Khi nhìn thấy Đỗ Khải Văn, mặt anh không chút cảm xúc, lạnh lùng, vô cảm. Anh không bước vào mà chỉ nói mấy từ:
-Đi theo anh.
Đây không phải là lần đầu tiên Ngô Tuệ nghe thấy anh nói câu này. Lần trước nó đã khiến cho cô cảm kích vô cùng nhưng lần này nó như khiến cô rơi xuống vực sâu lạnh giá.
Cô đã đi. Vì lúc này cũng là lúc Larry sắp về nhà. Cô vốn không muốn hai người đàn ông này gặp nhau.
Khi lên xe thì nhận được điện thoại của Larry. Cô chỉ gọi tên Larry một tiếng thì đã bị anh giật mất điện thoại. Bên cạnh có tiếng xe bóp còi. Cô ngoái đầu lại thì trong chớp mắt chiếc điện thoại bị anh ném ra cửa xe vỡ nát vụn. Cô giận dữ, liền hét lên với anh, kéo cửa ra.
Đương nhiên là cửa xe đã khóa, không thể nào mở ra được. Đỗ Khải Văn giữ chặt vai cô, nhưng cô vẫn chống trả rất quyết liệt. Cô nhào qua người anh ấn vào nút điều khiển mở cửa xe mà không hề để ý là chiếc xe đang lái trên đường cao tốc.
Rốt cuộc cô vẫn là một cô gái nông thôn, dù có cố gắng che đậy bằng cái mác hào nhoáng thì vẫn không thể thay đổi sự thật này.
Trong đêm tối, chiếc xe xoay một vòng vô cùng nguy hiểm trên đường cao tốc. Cuối cùng, xe rẽ vào một con đường gần nhất trong ánh đèn pha và tiếng chửi mắng. Tiếng xe rít lên trong đêm yên tĩnh.
Trong nháy mắt, xe dừng lại, cuối cùng cô đã được tự do, mở cửa thoát ra nhưng anh lập tức xuống xe, chạy đến trước mặt và giữ vai cô lại. Sức mạnh của anh khiến cô một lần nữa thét lên đau đớn.
Anh quát mắng to đến mức khiến người ta giật mình. ÁNh mắt giận dữ hoàn toàn không giống với Đỗ Khải Văn thường ngày.
-Đau ư? Bây giờ em biết đau ư? Khi em bỏ đứa con đi, lẽ nào em không cảm thấy đau sao? Lúc đó, em không cảm thấy đau sao?
Cô thật sự bị sốc và nhìn anh rất lâu. Anh không nói nữa, hơi thở cũng trở nên nặng nhọc hơn. Hai tay anh vẫn giữ chặt lấy vai cô. Sức mạnh đó khiến trước mắt cô như xuất hiện ảo giác, ảo giác rằng trong giây lát, bàn tay anh đang dịch dần lên cổ họng và bóp cô chết ngạt.
Đúng là lúc đó Đỗ Khải Văn muốn bóp chết cô trong tay.
Cô ở bên anh đã được hai năm. Anh đã quen có sự tồn tại của cô trong cuộc sống của mình. Cô đầy tham vọng, không cam chịu đứng sau người khác, luôn muốn chứng minh năng lực của mình ở tất cả mọi nơi. Anh không hề trói buộc ý nghĩ của cô. Thậm chí, anh coi tham vọng quyền lực mạnh mẽ của cô là niềm vui của mình.
Anh đã dành cho cô sự hậu thuẫn mạnh nhất. Thậm chí, cô không cần phải lo lắng là sau lưng có bất kỳ trở ngại nào. Thậm chí, anh đã quen khi ngủ cô hay gác chân tay lung tung, đã quen dành cho cô một nửa chiếc giường lớn nhưng cô đã báo đáp được gì cho anh?
Sau lễ trao thưởng, Phương Tĩnh Y chủ động đến tìm anh. Cô chúc mừng anh bằng một giọng khách sáo lạnh lùng. Cô nói rằng mình đã gặp người con gái đó. Rất được. Nếu anh muốn có con với cô ấy thì cô có thể giúp anh thừa nhận đó là người kế thừa của họ.
Anh vốn cũng có dự định đó nhưng hành động tự ý của cô đã khiến anh tức giận. Anh đã rất tức giận khi phát hiện ra Ngô Tuệ không nói gì mà đi phá thai và cảm giác hai người đàn bà này đều phát điên. Một người coi anh là kẻ phối giống, còn một người coi anh như vô hình, muốn đi thì đi.
Cơn giận này đã khiến anh không có bất cứ phản ứng nào l