Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341445
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1445 lượt.
úc Ngô Tuệ mới biến mất. Anh cũng không thử liên lạc với cô, muốn cô hiểu rằng mình đã sai. Rời bỏ anh thì cô sẽ phải hối hận cả đời.
Nhưng thực ra, người hối hận cả đời lại chính là anh.
Khi biết cô bay đến Thượng Hải đi phá thai thì tất cả đã quá muộn.
Sau khi Ngô Tuệ bị sốc thì phản ứng đầu tiên của cô là cười một cách lạnh lùng.
Đây chính là Đỗ Khải Văn. Dù không nói gì, dù cô cho rằng tất cả đều là sự lựa chọn của một mình cô thì anh lại đột ngột xuất hiện, đúng lúc cô cho rằng tất cả đều đã qua đi, để cô biết rằng, thực ra anh mới là người nhìn thấu tất cả.
Cô đã nhìn thấy sự giận dữ và nỗi đau khổ trong mắt anh. Hóa ra anh cũng biết đau khổ, hóa ra anh cũng biết tổn thương nhưng so với tất cả những gì cô đã phải chịu đựng thì vẫn chưa đủ.
Cô khó khăn ngẩng đầu và dùng những lời cay ngiệt nhất để đáp lại.
-Anh tưởng tôi sẽ sinh con anh và người vợ mãi mãi không muốn động tới anh sao? Anh tưởng rằng tôi sẽ chấp nhận sự sắp đặt của hai người sao? Tôi nói cho anh biết. Anh đừng có mơ. Anh mãi mãi đừng có mơ.
Anh đã bị sốc. Đôi tay run rẩy, anh không còn sức giữ cô nữa. Ánh mắt u tối của anh nhìn thấy mọi thứ nhưng không nhìn cô. Đó là một đòn phản công. Trong nháy mắt, nó đã nuốt chọn cả con người anh.
Cơ thể yếu đuối của cô khuỵu xuống. Anh không nhìn cô nữa mà im lặng xoay người đi. Cô vốn đã chuẩn bị đối mặt với gió bão nhưng phản ứng của anh khiến cô nhanh chóng kiệt sức. Thậm chí, cô còn cảm thấy sợ, sợ anh sẽ khuỵu ngã trước mặt cô.
Nhưng anh nhanh chóng lên xe, rồi nổ máy, rồ ga lao vút đi trong đêm bỏ lại một mình cô đứng thẫn thờ ở đó trong khi không thể đi lại được.
Dưới tòa nhà có rất nhiều xe cảnh sát. Khi cửa thang máy mở ra, có hai nhân viên mặc cảnh phục bước ra, vừa đi vừa nói chuyện. Họ nói giọng địa phương. Cô nghe chỉ hiểu được loáng thoáng. Đại ý là một người có nhiều tiền như vậy, không bắt cóc anh ta thì còn bắt cóc ai nữa chứ. Không loại trừ khả năng này.
Mắt cô ngấn lệ. Khi đi qua cô, họ nhìn cô bằng ánh mắt kì lạ nhưng cô không dừng lại mà đi thẳng vào thang máy, đưa tay bấm số tầng quen thuộc.
Cô biết họ nói về điều gì. Sau khi căn hộ được sửa xong thì cô cũng đã đến đây một lần. Đỗ Khải Văn theo trường phái bề ngoài đơn giản nhưng bước vào bên trong lại cực kì sang trọng. Người bình thường bước vào sẽ khó tránh khỏi ngạc nhiên mà không thốt nên lời.
Lý Lập cùng mấy nhân viên cảnh sát đang kiểm tra danh sách điện thoại. Thấy cô dường như đã bình tĩnh lại, viên cảnh sát mới giới thiệu và nói cô là người liên lạc cuối cùng với anh Đỗ.
Câu hỏi của cảnh sát cực kỳ công thức hóa. Chiếc điện thoại đó được đặt trong túi nilon, chìa khóa xe cũng vậy. Nghe nói xung quanh xe không có vết tích của đánh nhau, cũng không có vết máu. Đỗ Khải Văn biến mất mà không hề có một manh mối nào.
Sau khi nhìn quanh, cô hỏi Lý Lập tại sao không có ai khác? Ít nhất cũng phải thông báo cho người nhà của Đỗ Khải Văn biết chứ nhưng câu trả lời của Lý Lập khiến cô hết sức kinh ngạc.
Lý Lập nói, anh đã thông báo cho chủ tịch hội đồng quản trị, cũng là bố của Đỗ Khải Văn biết. Chủ tịch đã đến châu Á chủ trì mọi việc và quyết phong tỏa toàn bộ tin tức Đỗ Khải Văn mất tích. Bởi sau khi thành lập công ty Khởi Hoa ở châu Á, ngày mai cổ phiếu của công ty sẽ lên sàn. Nếu lúc này tin Đỗ Khải Văn mất tích truyền ra ngoài thì sẽ ảnh hưởng đến giá cổ phiếu và có thể khiến các cổ đông của công ty gặp tổn thất nghiêm trọng.
Cô im lặng nghe anh ta nói xong thì cười lạnh lùng.
Ngô Tuệ cười mình chẳng biết gì. Cô vốn cho rằng Đỗ Khải Văn là người máu lạnh nhất thế giời này nhưng hóa ra anh vẫn chưa đủ tư cách.
Hôm đó, sau khi anh bỏ đi, cô vẫn cho rằng mình sẽ mãi mãi không gặp lại người đàn ông này nữa nhưng ngày hôm sau, cô nhận được điện thoại từ trụ sở chính ở NewYork thông báo cô tham gia khóa bồi dưỡng nghiệp vụ và sẽ ở lại trụ sở làm việc. Cô chần chừ rất lâu. Larry khuyên cô nên tìm công việc khác nhưng cô vẫn không muốn từ bỏ cơ hội hiếm có này.
Khóa bồi dưỡng nghiệp vụ cao cấp như vậy sẽ được tổ chức ở một học viện nổi tiếng thế giới. Sẽ không thể có cơ hội lần thứ hai.
Cô đã chấp nhận.
Larry thật sự khó tin nổi. Trước khi tiễn cô lên máy bay, anh còn nói:
-Em yêu anh ta như vậy, thật đáng sợ đấy!
Khi đó, cô cảm thấy thật buồn cười. Đây là Đỗ Khải Văn bù đắp cho cô, cô chỉ chấp nhận mà thôi. Yêu gì chứ? Cô đa phải nằm trên giường bệnh lạnh lẽo đối mặt với những thứ dụng cụ gớm ghiếc. Cô chỉ là công cụ sinh con mà anh muốn thôi. Thật là tàn khốc. Làm gì có tình yêu chứ?
Một năm sau, quan hệ giữa cô và Đỗ Khải Văn lại bắt đầu lại từ đầu ở NewYork. Thậm chí, họ không nhắc đến đêm đó nữa, cũng không giải thích điều gì. Khi cô ra ngoài tập thể dục buổi sáng, anh xuất hiện trước cửa căn hộ của cô. Ngoài trời tuyết rơi. Anh bước ra từ chiếc xe phủ đầy tuyết. Kính cửa xe đóng băng. Cô im lặng nhìn anh, chờ đợi một nụ hôn trở về.
Hôm đó, cô không đi làm mà xin nghỉ. Họ đã âu yếm nhau ở mọi nơi trong căn hộ nhỏ hẹp. hơi thở của anh khiến cô chìm