Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ

Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342080

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2080 lượt.

ới.
"Mẹ. . . . . ." Nhìn thấy mẹ mình đi vào, cuối cùng Tiêu Diệc San khôi phục một chút lý trí.
"Dì, dì về khi nào?" Chẳng lẽ mới vừa rồi bà vẫn ở ngoài cửa nghe bọn họ nói chuyện? Tại sao thư kí Phương không nói với anh có hai người đi?
"Sở Mạnh, ngày hôm qua dì cùng Diệc San cùng về. Vốn là muốn mấy ngày nữa tới gặp con, nhưng hôm nay con chợt gọi Diệc San tới đây, dì không yên lòng nó. Cho nên. . . . . . Diệc San, làm sao con có thể nói ra những lời không có chừng mực như vậy?" Tiêu Tĩnh Nguyệt lúng túng trách mắng con gái mình.
Từ trong lời nói mới rồi bà nghe được, Sở Mạnh đối với con gái bà, một chút tư tình cũng không có, hơn nữa nó hình như lại rất quan tâm cô vợ nhỏ kia. Hôm nay Sở Mạnh đã không còn là thiếu niên trẻ trung, cái gì cũng không hiểu mười mấy năm trước kia nữa, ngoại trừ cái bí mật vẫn ẩn sâu ở trong lòng đó, lợi thế gì họ cũng không có! Nhưng bây giờ bà hoài nghi, cho dù là mang ra cái lợi thế đó ra, Sở Mạnh cũng sẽ không chịu bị uy hiếp? Nó không phải là người đàn ông có thể để cho người khác nắm trong tay. Diệc San quá xúc động rồi, bà còn phải xác định lại lần nữa mới được. Họ không thể cái gì cũng bỏ lỡ, ít nhất không thể vào lúc này trở mặt với Sở Mạnh.
"Mẹ, con thật sự thích anh ấy!" Tiêu Diệc San quay mặt. Mẹ cũng không phải không biết tâm sự của cô.
"Dì, hôm nay dì mang em nó trở về trước đi! Hôm nào rãnh rỗi con lại mời cơm dì. Nhưng lời nên nói con vẫn phải nói rõ ràng, con không hy vọng nhìn thấy vợ mình bị thương tổn nữa, bằng không con sẽ không bỏ qua như vậy! Bất kể là ai cũng không thể ra tay với cô ấy. Diệc San, em hiểu chưa? Hơn nữa không cần lại đi tìm Sở Khương, không có ích lợi gì đâu." Sở Mạnh ngồi trở lại, hai tay khoanh đặt ở trên bụng tỉnh táo mở miệng. Cô cho là cô về nước Pháp trước sau lại đến nước Mĩ thì anh sẽ không tra ra được sao?
"Anh Mạnh tại sao. . . . . ." Tiêu Diệc San vẫn chưa bình phục được cảm xúc.
"Diệc San, chúng ta đi về trước được không? Sở Mạnh còn có chuyện phải làm, không cần tranh cãi với nó!" Phải biết thức thời, Tiêu Tĩnh Nguyệt nhất định là nhân tài kiệt xuất.
"Thư kí Phương, tiễn khách. Dì, hẹn gặp lại!" Sở Mạnh nhấn điện thoại nội bộ. Chuyện của anh chưa bao giờ cần giải thích trước bất kỳ ai. Anh đối với hai mẹ con các cô luôn luôn tôn kính, khi đó bởi vì các cô là người thân duy nhất trên đời này của mẹ. Nhưng không người nào có thể chạm tới giới hạn thấp nhất của anh.
"Sở Mạnh, chúng ta đi về trước. Hôm nay Diệc San thật sự là thất lễ! Dì nhất định sẽ giáo dục lại nó!" Trên mặt Tiêu Tĩnh Nguyệt thoắt xanh thoắt trắng.
Dì à, cô ấy có thể thất lễ như vậy, không liên quan đến dì sao sao? Sở Mạnh tiếp tục duy trì tư thế mới vừa rồi, không nhúc nhích. Có một số việc nói trắng ra sẽ không có ý nghĩa! Anh tin tưởng, thông minh như Tiêu Tĩnh Nguyệt sẽ hiểu ý tứ trong lời nói của anh, nếu như không, bà thực sự sống uổng phí mấy chục năm này.
"Hai vị, xin mời!" Thư ký có trách nhiệm nhận được điện thoại lập tức đi vào phòng làm việc.
"Ô, cô Tiêu hôm nay sao có chút chật vật thế?" Ngũ Thiên Nghiên ra ngoài thang máy, cầm một phần văn kiện cần Sở Mạnh ký gấp, liền nhìn thấy vẻ mặt buồn bực của Tiêu Diệc San từ phòng làm việc của Sở Mạnh đi ra ngoài, bên cạnh còn có một người phụ nữ với khuôn mặt tương tự, phải là mẹ cô ta chứ? Xem ra, tin đồn trong công ty là thật, Tiêu Diệc San và Sở Mạnh thật sự là quan hệ bám váy đàn bà. Chẳng qua là cô Tiêu luôn ngẩng cao đầu sao hôm nay một chút tinh thần cũng không có? Mà Ngũ Thiên Nghiên cô sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào có thể chế nhạo đối thủ.
"Mắc mớ gì tới cô?" Vừa nhìn thấy Ngũ Thiên Nghiên, mặt Tiêu Diệc San vốn u ám lại có thể sau một giây mà vui vẻ mỉm cười. Thật lợi hại!
"Dĩ nhiên chuyện không liên quan đến tôi. Không phải là bị tổng giám đốc Sở cách chức chứ?" Ngũ Thiên Nghiên nhún vai.
"Ngũ Thiên Nghiên, cô. . . . . ." Tiêu Diệc San tức giận phừng phừng đi lên kéo lấy Ngũ Thiên Nghiên.
"Thật ngại. Chúng tôi còn có việc, không quấy rầy!" Tiêu Tĩnh Nguyệt kéo con gái, bà không muốn con gái gây thù chuốc oán, đặc biệt là ở trong công ty của Sở Mạnh.
Hừ! Ngũ Thiên Nghiên thờ ơ đi về phía phòng làm việc tổng giám đốc, bị thư kí Phương gọi lại: "Thiên Nghiên, tâm trạng Sở tổng hình như không tốt!" Mọi người làm việc cùng nhau nhiều năm, thư kí Phương nhìn cánh cửa đang đóng, mới vừa rồi lúc cô đi vào thấy trên đất một mảnh hỗn loạn, hơn nữa trên mặt tổng giám đốc có vẻ vô cùng khó chịu, cô có nghĩa vụ nhắc nhở Thiên Nghiên, tránh cho cô nàng thành kẻ hi sinh.
"Không sao!" Ngũ Thiên Nghiên ra dấu “OK” với thư kí Phương. Tâm trạng không tốt là chuyện của anh ta, cô chỉ là xin chữ ký mà thôi.
"Wow, bão tới sao?" Ngũ Thiên Nghiên đi vào, thấy đất đầy giấy phát ra sợ hãi than. Hiếu kỳ ngồi xổm xuống muốn nhặt lên xem những cái này là gì có thể khiến cho người đàn ông luôn luôn tỉnh táo ở phòng làm việc lại nổi trận lôi đình, nhưng mới thấy ba chữ "Quan Ngưng Lộ" thì xập giấy trên tay đã bị một người động tác rất nhanh cướp đi: "Thiên Nghiê