Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342073
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2073 lượt.
n, chuyện này không liên quan cô!" Không tới 5 giây, giấy trên đất được dọn dẹp sạch sẽ, rất có tố chất làm chủ gia đình! Cũng không biết vị Sở phu nhân kia đã làm chuyện gì khiến Sở tổng của chúng ta nổi giận.
"Nếu chuyện không liên quan đến tôi, vậy coi như thôi! Phiền anh ký hợp đồng này! Ký thêm đơn nghỉ phép cho tôi luôn!" Ngũ Thiên Nghiên mở văn kiện ra, đặt ở trên mặt bàn. Thời gian không phụ lòng người, Hoành Cơ Tiêu là mục tiêu bọn họ nhìn trúng, ha ha, quy mô công ty mở rộng theo quy mô công trình. Cho nên cô quyết định muốn nghỉ ngơi thật tốt một thời gian, tốt nhất chạy đến Ả Rập hoặc Nam Phi đều được, cô cũng không tin cái tên giặc Tây chết bằm đó có thể đuổi kịp xa như vậy!
"Nghỉ phép có thể, nhưng sau khi trở lại phải ở lại chi nhánh K ﹠P bên Pháp, bên kia cần tôi cử đại diện. Mà anh LOS chỉ danh muốn cô đi!" Ký thật nhanh, Sở Mạnh đem văn kiện đưa trả cho Ngũ Thiên Nghiên giận đến nói không ra lời. Vóc người không tồi lại có năng lực, nhưng chính là quá dữ tợn, một chút vị phụ nữ cũng không có, không biết LOS làm sao chịu được người phụ nữ như vậy. Người xưa tổng kết câu: “Củ cải rau xanh ai cũng có sở thích riêng” thật sự là quá đúng.
"Xin hỏi Sở tổng, lời nói vừa rồi là có ý gì?" Cô muốn tránh cũng không kịp, anh ta còn muốn cô tới nước Pháp quỷ quái đó nữa sao? Anh ta nằm mơ còn nhanh hơn!
"Chính là lời trên mặt chữ!" Bây giờ người phụ nữ này còn giả bộ à! Giả bộ trước mặt Sở Mạnh anh? Thiên Nghiên, cô không cảm thấy mình còn non quá sao?
"Sở Mạnh, tôi muốn từ chức!" Ngũ Thiên Nghiên cảm giác mình muốn chết. Cái người đàn ông nước Pháp không biết đâu chui ra, muốn đem cô ép điên rồi! Người ngoại quốc không phải là rất thoáng sao? Bạn đang đọc truyện tại dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com@TửQuân♬Dd❀lqdĐặc biệt là đối với chuyện quan hệ nam nữ. Cô chỉ là không muốn làm gái trinh già cho nên đem cái màng mỏng kia dâng hiến ra ngoài mà thôi, nhưng lại có người kiêu ngạo muốn đuổi giết cô! Muốn cô chịu trách nhiệm? Thật là vô cùng mắc cười! Cô còn không có yêu cầu như thế, một người đàn ông lại không biết xấu hổ nói ra như vậy. Anh ta cho là mình là đứa trẻ 5 tuổi sao?
"Tùy cô! Nếu như cô từ chức, cô tin hay không tôi chỉ cần một cú điện thoại, anh LOS sẽ trong 10 phút chạy tới phòng làm việc của tôi?" Sở Mạnh luôn luôn không thích uy hiếp, dụ dỗ thủ hạ của mình, nhưng có vài người nói lời thật sự quá đáng, anh cũng không thể không sử dụng chiêu này vài lần được.
"Sở Mạnh, tôi hôm nay coi như là nhìn thấu cách làm người của anh rồi! Tư lợi, nham hiểm, xảo trá, hám lợi! Cũng không biết sao trước kia tôi lại thích loại người đàn ông như anh! Tôi thật sự bị mù mà! Người phụ nữ bị anh coi trọng thật sự là xui xẻo. Tôi đi! Không muốn phải nhìn anh thêm nữa." Ngũ Thiên Nghiên giận điên lên, cho nên không lựa lời nói. Sở Mạnh đáng chết, rõ ràng biết cái tên giặc Tây đó có ý đồ, anh ta lại nối giáo cho giặc! Thật là quá đáng!
Mới vừa bị một người phụ nữ thổ lộ, sau đó một thêm một người đến đây mắng anh không đáng một đồng. Hừ! Gần đây cuộc sống của anh thật sự là quá đặc sắc! Anh lại không biết cuộc sống riêng tư của mình sẽ có nhiều người chú ý tới như vậy.
Xui xẻo? Người phụ nữ được anh coi trọng lại xui xẻo sao? Em có phải cũng cho là được anh xem trọng là xui xẻo hay không? Ngón trỏ thon dài vuốt tấm hình nhỏ trên tờ giấy trắng, đôi mắt to linh động dường như đang trách cứ anh vậy!
Chữ tình thật nan giải! Vô giải!!!
Ẩn Sâu
Mười giờ tối, nhà họ Sở. Phòng ngủ chính lầu hai, đèn đuốc sang trưng.
Trên bàn trang điểm mắc tiền, một đống mỹ phẩm được bày biện ra, Mộ Bội Văn nhè nhẹ xoa khóe mắt, làm sao cũng không xóa hết nếp nhăn. Ai, năm tháng không khoan dung cho bất cứ ai, mỹ phẩm cho dù cao cấp đến đâu cũng không giúp con người tránh khỏi năm tháng. Nó sẽ ở lúc mình không chú ý lưu lại từng chút từng chút dấu vết trên mặt mình.
Vứt đống mỹ phẩm sang một bên, Mộ Bội Văn quay đầu lại liếc mắt nhìn Sở Vân Thiên nửa nằm ở trên giường đọc sách. Trước khi Sở Mạnh tiếp nhận Sở Thành, một năm 365 ngày, ông không có một ngày về sớm, công việc bận rộn rồi xã giao khiến tóc ông điểm trắng, hai bên tóc mai ngày càng bạc, ông đã không còn là người con trai trẻ tuổi khiến bà không chừa thủ đoạn nào muốn cướp bằng được đó. Nhắm mắt lại, Mộ Bội Văn như nhìn thấy hình ảnh của bản thân năm 16 tuổi, cùng Tĩnh Vân, Tĩnh Nguyệt còn có Vân Thiên ở trong sân trường tràn ngập hương nhãn . . . . . . Khi đó trời rất xanh, lòng của bà rất thuần khiết và trong sạch . . . . . .
Tĩnh Nguyệt, Tĩnh Nguyệt. Cô rõ ràng đã biến mất khỏi cuộc sống của chúng tôi mấy chục năm, tại sao còn phải xuất hiện lại? Vừa mở mắt, trong gương vẫn là người phụ nữ hơn 50 tuổi!
Quả nhiên, "bộp" một tiếng, sách trên tay Sở Vân Thiên trực tiếp rơi xuống đất.
"Tiêu Tĩnh Nguyệt, bà ta đã trở lại!" Năm ấy sau khi kết hôn bà cùng Sở Vân Thiên, chị em họ Tiêu không còn thấy bóng dáng tăm hơi, biến mất khỏi cuộc sống bọn họ, nghe nói là chuyển