Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ

Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342003

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2003 lượt.

tay cũng ngừng lại. Ba nhất định phải nói vào lúc này sao?
"Mẹ xem nó không có mặt mũi về! Dù sao hiện tại thân phận của nó cũng nhạy cảm như vậy." Nhìn hai đứa con trai cũng vì đứa con gái này mà nổi điên, Mộ Bội Văn vô cùng tức giận. Mặc dù nó vì nhà họ Sở sinh ra cháu đích tôn, mặc dù dáng dấp đứa cháu nội nhỏ này rất đáng yêu, nhưng vẫn không thể thay đổi bất mãn của bà đối với Quan Ngưng Lộ. Nếu như không phải là nó, hai đứa con trai bà vẫn tốt, sẽ không để cho nhà họ Sở nhiều năm vắng vẻ, thê lương như vậy.
"Là con không để cho cô ấy về, mẹ cần gì bất mãn chứ?" Sở Mạnh lạnh lùng nhìn Mộ Bội Văn. Những năm này bởi vì dọn ra ở riêng, cơ hội bọn họ gặp mặt rất ít, quan hệ càng thêm lạnh nhạt không giống như mẹ con.
"Sở Mạnh, con nói chuyện với mẹ thế đó sao? Mẹ là mẹ con đó!" Mộ Bội Văn cũng ném bát đũa. Dưới tình huống này, ai còn có tâm tư gì ăn nữa?
"Đúng vậy, anh hai, anh không cảm thấy nói như vậy rất quá đáng sao? Dù sao đi nữa, anh đã gọi “mẹ” mấy chục năm nay rồi." Sở Khương cầm khăn giấy trên bàn lên chùi miệng, chữ "Mẹ" dường như cố ý kéo dài.
"Sở Khương. Em muốn nói gì?" Sở Mạnh nhìn vẻ mặt Sở Khương tựa như đã biết gì đó. Hừ, biết cũng tốt, anh cũng không cần phí lời.
"Anh hai, anh cảm thấy em muốn nói gì sao?" Người đàn ông trước mắt đâu còn là Sở Khương năm đó có thể vì chữ tình mà cắt cổ tay tự sát sao? Mài luyện quả nhiên là phương pháp trưởng thành tốt nhất cũng là phương pháp nhanh nhất.
"Quả thật quá lộn xộn rồi! Các con theo ba đến phòng sách. Ba có việc nói với hai con." Sở Vân Thiên nhìn hai đứa con trai của mình đang cấu xé lẫn nhau, tức giận đùng đùng đi tới phòng sách.
Những năm này mặc dù ông đã giao cho Sở Mạnh toàn quyền xử lý Sở Thành, nhưng chuyện nên biết ông vẫn biết. Trước đây không lâu, không biết Sở Khương dùng thủ đoạn gì nắm trong tay 20% cổ phần từ hai trong số ba cổ đông lớn, bây giờ đang tích cực liên lạc với một người khác là lão Lục có 18% cổ phần.
Có thể trong mấy năm ngắn ngủn thế có thành tích lớn như vậy, Sở Vân Thiên phải cảm thấy kiêu ngạo mới đúng. Nhưng lúc này ông chỉ có phiền lòng! Vô cùng vô tận phiền lòng. Kế hoạch đã chệch đường ray rồi.
Nếu như Sở Khương nắm 18% cổ phần khác, vậy nó chính là cổ đông có nhiều cổ phần nhất Sở Thành, vị trí tổng giám đốc Sở Thành chính là của nó. Nhưng đây không phải là kết quả ông muốn, ông không muốn anh em bọn nó tương tàn. Cho nên hôm nay ông muốn hai đứa trở về ăn cơm, chính là muốn nói với bọn nó vấn đề này. Ông đã nghĩ tới xấu nhất kết quả, nếu như Sở Khương khư khư cố chấp nhất định phải tranh giành với Sở Mạnh, ông không thể không đem cổ phần trên tay mình chuyển cho Sở Mạnh. Ông không thể nào để cho Sở Mạnh ở dưới vị trí tổng giám đốc Sở Thành được, quyết không thể nào!
Mộ Bội Văn không hiểu gì nhìn ba người đàn ông rời đi, đột nhiên trong lòng cảm thấy bất an. Giống như là có chuyện lớn gì sắp xảy ra. Đây là lần đầu tiên bà cảm thấy sợ sau nhiều năm như vậy! Không biết sợ hãi hay sao mà bà không tự chủ đi về phía phòng sách.
Bà sợ chuyện mà ba cha con bọn họ muốn nói, rốt cuộc là chuyện gì? Tại sao không thể để cho bà biết?
"Xoảng" một tiếng, tiếng vang lanh lảnh trong đêm tĩnh lặng có vẻ đặc biệt chói tai. Là tiếng bình hoa bể tan tành, bình hoa quý đời Thanh cứ như vậy mà chia năm xẻ bảy nằm trên mặt đất, hình như không có ai vì nó mà cảm thấy chút tiếc nuối.
"Ba, ba có ý gì gì? Chẳng lẽ con không phải là con trai ba sao?" Bản quyền thuộc về dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com@TửQuânSở Khương phẫn nộ được nhìn chằm chằm Sở Vân Thiên ngồi sau bàn sách. Ba nói gì? Lại muốn anh lập tức dừng lại việc mua cổ phần Sở Thành. Đây coi là gì? Anh nỗ lực nhiều năm như vậy làm sao có thể buông tha? Ba làm như vậy không phải là rất quá đáng sao? Anh dựa vào năng lực chính mình mà mua được, sao có thể dễ dàng dừng tay?
Mà Sở Mạnh đối mặt những mảnh vụn đầy đất vẫn một câu như cũ. Chiến tranh cuối cùng cũng bắt đầu! Rất đáng mong đợi, không phải sao?
"Cũng là bởi vì con là con trai ba, cho nên ba mới ngăn cản con làm vậy!" Sở Vân Thiên cũng đứng lên, chiến tranh hai cha con chính thức bùng nổ.
"Anh hai thì sao? Đều là con trai ba, tại sao ba không thể đối xử như nhau? Bây giờ con dựa vào năng lực của mình nắm giữ, ba không có quyền bắt con ngừng lại." Ông là ba của anh thì sao? Không ai có thể ngăn cản anh nắm giữ Sở Thành.
"Ba là ba con, con dùng thái độ này nói chuyện với ba sao? Sở Khương, không có sự đồng ý của ba, con không thể ngồi lên chức tổng giám đốc đâu."
"Ba, có lúc con thật hoài nghi, suy cho cùng con có phải là con trai ruột của ba hay không? Bằng không sao có thể có đãi ngộ kém như vậy? Con cũng là người họ Sở, tại sao con không thể ngồi lên vị trí đó?" Nếu như ép anh, anh không ngại vạch trần chân tướng của tất cả chuyện này, tìm người biết tất cả về đối chất. Anh nhất định phải thắng anh hai, nhất định phải đem người con gái của anh về bên mình.
"Sở Khương, con im miệng cho ba." Sở Vân Thiên giận đến đỏ mặt. Sở Khương từ nhỏ đến lớn vẫn luôn khôn khéo, biế