Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342001
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2001 lượt.
t!" Sở Khương không có hành động gì, chỉ nhìn Mộ Bội Văn.
"Có phải các người chỉ sợ thiên hạ không loạn hay không? Cái gì cũng có thể nói ra được sao? Nếu như Sở Mạnh không phải con trai tôi, sao tôi phải đem Sở Thành giao cho người ngoài chứ? Thực là hoang đường hết sức!" Nói nhiều lỗi nhiều, Sở Vân Thiên làm sao không hiểu đạo lý này? Hiện tại ngay cả Mộ Bội Văn cũng chen vào, nếu chuyện vỡ lỡ thì không cách nào có thể thu dọn được. Ông không để ý tới những người trong phòng sách nữa, chắp tay sau lưng sãi bước đi lên lầu.
"Sở Khương, nói cho mẹ, cuối cùng là con với Sở Mạnh đã xảy ra chuyện gì? Nói!" Mộ Bội Văn khẩn trương. Khó trách Sở Mạnh từ sau mười mấy tuổi vẫn lạnh nhạt với bà, bà vẫn cho là nó chỉ trưởng thành độc lập mà thôi, không nghĩ tới hôm nay lại nghe từ miệng Sở Khương chuyện động trời đến thế. Vậy có phải Sở Mạnh đã sớm biết gì hay không? Lúc này, trong lòng Mộ Bội Văn lấy làm kinh ngạc. Giống như có chuyện gì đó mà bà không biết, hơn nữa còn là chuyện rất rất quan trọng. Bà nghĩ tới chuyện Tiêu Tĩnh Nguyệt về nước bất thường mấy năm trước, có liên quan với bà ta không?
"Mẹ, con nghĩ mẹ tự hỏi ba sẽ rõ ràng hơn, dù sao ba mới là đương sự!" Sở Khương nhìn hướng Sở Vân Thiên rời đi. Đúng vậy, mặc dù anh là con của bọn họ, nhưng những chuyện liên quan đến bọn họ không hề can hệ gì đến anh. Có điều vì cái ngòi nổ này, nếu như anh không về, có lẽ bí mật này sẽ bị giấu diếm hết thế hệ này đến thế hệ khác? Mặc dù mới vừa rồi ba phủ nhận lời nói của anh, nhưng anh nhìn ra được ông đã hoảng hốt, cho nên mới phải chạy trối chết.
"Sở Vân Thiên, đứng lại. Không nói rõ ràng, đừng nghĩ đến chuyện đi!" Vóc người hơi mập, không biết hôm nay Mộ Bội Văn có phải có sức mạnh nhập thần hay không lại có thể đuổi kịp Sở Vân Thiên ở lầu hai, cũng kéo cánh tay của ông.
"Các người náo đủ chưa? Mộ Bội Văn, em muốn anh nói cái gì?" Sở Vân Thiên đứng ở nơi cầu thang, lớn tiếng nói.
"Sở Vân Thiên, anh đừng giả bộ. Anh nhất định có chuyện gạt em! Mới vừa rồi Sở Khương nói có phải thật hay không? Vậy con của em ở đâu?" Bà rõ ràng mang thai chín tháng sinh hạ một đứa con, bây giờ lại nói với bà đó không phải là con của bà, là người thì không ai chấp nhận nổi.
"Em muốn cho toàn thế giới biết phải hay không? Mộ Bội Văn, hiện tại anh không nói chuyện với em. Anh chỉ có thể nói cho em biết, Sở Mạnh là con trai của anh, điều này em không cần phải đi nghi ngờ." Lần đầu tiên, Sở Vân Thiên dùng sức hất Mộ Bội Văn ra.
Thì ra thật sự không có chuyện gì trên cái thế giới này có thể giấu giếm được ông trời! Tĩnh Vân, xin lỗi! Anh sẽ không để cho Sở Mạnh hai bàn tay trắng, chỉ cần một ngày còn có anh.
"Sở Vân Thiên, anh dám đối xử với tôi thế sao? Mở cửa! Mở cửa ra! Tôi muốn hỏi rõ ràng." Trên lầu không ngừng truyền đến giọng nói hùng hùng hổ hổ của Mộ Bội Văn.
Trong nhà lớn, đèn sáng rực rỡ, nhưng chiến tranh thực sự chỉ mới bắt đầu.
"Anh hai, anh không tò mò vì sao em biết sao?" Đều có tâm tư của mình, hai anh em không ai để ý tới tiết mục trên lầu hai, một trước một sau đi ra.
Tối nay bầu trời rất tối, một ngôi sao cũng không có. Vườn hoa nhà họ Sở chỉ có đèn đường mờ vàng sáng làm cho người ta biết phải đi đường nào.
"Quá trình rất quan trọng sao?" Sở Mạnh đi tới bên cạnh xe, châm một điếu thuốc, cho đến khói thuốc lượn lờ giữa ngón tay anh mới nói một câu. Còn phải hỏi sao? Là bản thân anh lơ là sơ suất, không trách được người khác.
"Anh hai, bất kể chân tướng sự việc là gì, em vẫn muốn gọi anh một tiếng "anh hai". Nhiều năm như vậy, mục đích duy nhất của em là mang Lộ Lộ về. Nếu như anh đồng ý trả cô ấy lại cho em, vậy mọi việc em đều có thể buông xuôi." Sở Khương cũng đốt một điếu thuốc, đứng cách Sở Mạnh không tới một mét. Đây là lần đầu tiên hai anh em bọn họ đứng chung một chỗ nói chuyện hòa bình như vậy sau nhiều năm.
"Sở Khương, em cảm thấy anh sẽ buông tay sao?" Hít thật sâu một hơi, Sở Mạnh không nhìn về phía Sở Khương. Nếu như có thể buông tay, cần gì chờ tới bây giờ? Sở Khương không biết sao? Anh nhìn trúng thứ gì đó cho tới bây giờ chưa từng bỏ qua; dù cho từ nhỏ đến lớn, thứ có thể làm cho anh coi trọng thì cực kỳ ít.
"Anh hai, nếu như anh chỉ muốn trả thù em, cô ấy đi theo anh nhiều năm vậy thì cũng trả hết rồi chứ? Cô ấy có lỗi gì phải gánh chịu cái tội danh này? Cô ấy cũng không yêu anh, kiên quyết giữ một người phụ nữ không yêu anh bên người thì có ý nghĩa gì? Anh có hỏi qua suy nghĩ của cô ấy chưa? Chúng em mới nên ở bên nhau! Anh hai, cô ấy là người con gái đời này em yêu, nhưng còn anh thì sao? Anh cũng không yêu cô ấy, tại sao không để cô ấy tự do, để cho cô ấy tìm hạnh phúc của mình?"
"Sở Khương, nếu như em chỉ là muốn nói với anh mấy câu xích mích này, vậy anh không có lời nào để nói." Luôn không thích cùng người khác phân tích nội tâm, Sở Mạnh vứt đầu thuốc lá trên mặt đất, mở cửa lên xe. Anh làm sao biết trong lòng nó nghĩ thế nào? Tại sao Sở Khương nói anh không yêu cô? Anh yêu cô sao? Đúng vậy, yêu, rất yêu, vô cùng yêu!!! Yêu đến nỗi không biết phải l