Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342006
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2006 lượt.
t nghe lời, vì sao ra nước ngoài học mấy năm lại biến thành con người khác?
"Em nắm chắc có thể mua được cổ phần trên tay lão Lục thế sao?" Vẫn không lên tiếng, Sở Mạnh cười lành lạnh nói. Ánh mắt nhìn một chỗ, hình như đang suy nghĩ sâu xa gì đó.
"Anh hai cảm thấy em không thể sao?" Tức giận vô cùng, Sở Khương kéo cái ghế bên cạnh qua, ngồi xuống đối diện Sở Mạnh.
Bốn mắt giao nhau, không còn là máu mủ tình thâm anh trai và em trai dịu dàng, mà là kẻ địch, hận không thể nuốt đối phương được.
"Có thể hay không thể không phải do em định đoạt. Muốn lên được vị trái tổng giám đốc Sở Thành, không phải có năng lực gom góp số tiền khổng lồ trong thời gian ngắn là đủ! Anh rất mong đợi bước kế tiếp em sẽ làm gì. Nếu như ba chẳng qua là nhắc tới chuyện này thì con đi trước, Ngưng Nhi vẫn còn chờ con về!" Sở Mạnh đứng lên sãi bước đi ra ngoài, kéo cửa phòng sách muốn đi ra.
"Anh hai, chờ một chút." Sở Mạnh nghe được tiếng Sở Khương, tay đang kéo cửa dừng lại nhưng cũng không xoay người nhìn lại anh. Giữa bọn họ có gì hay để nói sao?
"Ba, có một câu con muốn ở trước mặt ba với anh hai nói ra." Sở Khương nhìn anh hai, sau đó nhìn Sở Vân Thiên. Đáng lẽ phải xác định chứng cớ trước, Sở Khương không muốn nói cũng không muốn hỏi, nhưng mới vừa rồi anh hai lại một lần nữa trước mặt anh nhắc đến Ngưng Lộ, anh không thể nhịn được nữa rồi.
"Ba, có phải bất kể con làm gì, ba cũng sẽ không ủng hộ con ngồi lên chức tổng giám đốc Sở Thành đúng không?"
"Sở Khương, không phải là ba thiên vị! Mà là vị trí tổng giám đốc Sở Thành là của anh hai con. Đây là nó nên được!" Sở Vân Thiên nhìn Sở Mạnh đứng ở cửa cùng vẻ mặt không cam lòng của Sở Khương. Ông có thể nói sao? Có thể nói bọn họ chẳng qua là anh em cùng cha khác mẹ mà thôi sao? Hay nếu tất cả đều không phải thì sao? Chẳng qua đây là điều duy nhất có thể đền bù cho Tĩnh Vân! Chỉ có như vậy, tim của ông mới không áy náy! Sở Khương sẽ không hai bàn tay trắng, không phải sao? Vốn lúc đầu ông tính đem cổ phần trên tay mình giao cho Sở Khương. Nếu như không có xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
"Nên được? Chẳng lẽ vì anh là con trai lớn cho nên vị trí tổng giám đốc chỉ có anh mới có thể ngồi? Ba, ba xác định anh hai là con trai của ba sao?" Sở Khương cảm giác mình muốn chết! Anh cho là mình đã đủ bình tĩnh, sự thật chứng minh anh còn chưa đủ! Chỉ cần là chuyện dính dáng đến Ngưng Lộ, anh không cách nào bình tĩnh, hòa nhã mà nói chuyện!
Những lời này vừa nói ra, không những người trong phòng sách kinh hãi, ngay cả Mộ Bội Văn đứng ngoài cửa nghe lén ba cha con bọn họ nói chuyện cũng kinh hãi. Sở Khương đang nói cái gì? Tại sao bà một chút cũng không hiểu? Sở Mạnh sao có thể không phải là con của bà? Làm sao có thể chứ?
"Bốp", tiếng một cái tát vang lên, trên mặt Sở Khương hiện năm ngón tay đỏ. Là Sở Vân Thiên ra tay với anh!
"Con biết con đang nói gì không?" Sở Vân Thiên chưa bao giờ nghĩ đến khả năng này. Cho dù là thật, vậy cũng không ảnh hưởng đến chuyện Sở Mạnh thừa kế Sở Thành. Nhưng hôm nay nghe những lời này từ miệng Sở Khương khiến ông không thể ngồi yên nữa rồi. Rốt cuộc ai đã nói gì với Sở Khương? Rõ ràng Tĩnh Nguyệt đã bảo đảm với ông sẽ không nói! Vậy còn có người nào biết bí mật này nữa chứ? Không thể nào!
"Ba, ba biết con đang nói gì mà!" Sở Khương đưa tay một bên má đau rát. Anh hai cũng bị hù sợ sao? Nhìn cái thân thể cứng ngắc, không nhúc nhích kia kìa. Ha ha, thật là buồn cười! Anh lại có thể gọi một người không có quan hệ với mình nhiều năm như vậy là anh hai sao? Mà bây giờ, người này còn mang họ Sở giống anh, hơn nữa còn đoạt người con gái anh yêu, cuối cùng còn có thể danh chính ngôn thuận lấy được quyền thừa kế Sở Thành, vậy thì anh là gì chứ?
Ban đầu, những chuyện cũ này giống như là cố ý khích bác ly gián, anh có thể không nghe hoặc không tin, nhưng từ thái độ của ba tối nay, anh tin chắc sự tình có hơn phân nửa khả năng xảy ra. Muốn chứng cớ sao? Anh sẽ tìm cho bọn họ xem.
"Ba không biết con nói gì hết! Lập tức đi ra ngoài cho ba. Lời như thế đừng để cho ba nghe được!" Sở Vân Thiên vươn tay run rẩy chỉ vào cửa ra vào.
"Sở Khương, là ai đã nói gì với em sao?" Rốt cuộc Sở Mạnh bình tĩnh lại. Người biết chuyện này không quá ba, là anh bỏ quên khả năng Tiêu Diệc San rồi, đưa cô ta và dì về Mỹ đúng là thả hổ về rừng mà! Nhưng chuyện Sở Khương biết hình như còn nhiều hơn anh! Đến cuối cùng thế nhưng anh không phải là con trai của Sở Vân Thiên? Vậy anh là ai? Từ trong kẽ đá chui ra sao?
"Tôi cũng vậy muốn biết, cuối cùng là chuyện gì xảy ra?" Mộ Bội Văn đẩy cửa mà Sở Mạnh đang mở nửa chừng lúc nãy ra, không thể không nhìn ba người đàn ông bên trong, Sở Vân Thiên giận đến không nói ra lời, Sở Mạnh vẫn như thường ngày nhìn không ra cảm xúc bên trong, mà Sở Khương là gương mặt cười lạnh. Bà mang thai chín tháng mười ngày sao có thể là con người khác được? Lời của người khác bà có thể không tin, nhưng là từ chính miệng của con trai út nói ra sao bà không thể không hoài nghi chứ! Làm sao có thể?
"Mẹ, cái này phải hỏi ba mới biế