XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ

Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342028

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2028 lượt.

?
"Ưm. . . . . ." Than nhẹ nghĩ muốn xoay người, nhưng vừa động đậy thì đau đớn càng trở nên mãnh liệt hơn, không thể làm gì khác hơn là lại nằm trở về.
"Còn muốn uống không?" Giọng nam quen thuộc ở bên tai cô vang lên mang theo âm thanh như vừa tỉnh táo lại, bàn tay thon dài cũng vuốt cái trán đang tác quái của cô: "Đừng nói với anh, em quên anh là ai." Hả? Chẳng lẽ còn đang nằm mơ hay sao? Đôi con ngươi trong suốt của Ngưng Lộ lập tức mở ra, nhìn vào đôi mắt của người đàn ông hiếm khi tươi cười. Sao lại là anh ta? Tối hôm qua không phải cô uống rượu với thiên sứ sao? Tại sao khi tỉnh lại lại thấy anh ta nằm bên cạnh?
Cô làm sao có thể quên anh ta là ai chứ? Thân thể hai người dưới chăn kề sát vào nhau làm cô lập tức hiểu được tối hôm qua bọn họ đã trải qua một đêm như thế nào. Từng chuyện đêm qua giống như phim đang được chiếu lại trong đầu cô làm sắc mặt cô trở nên tái nhợt.
"Tôi không muốn nghe, anh tránh ra, tránh ra. . . . . ." Lời nói của anh rõ ràng làm nhục cô khiến Ngưng Lộ càng thấy hành động đêm qua của mình thật vô liêm sỉ, tay kéo qua chăn trùm kín mặt mình, cô không muốn gặp người, thật sự không có mặt mũi nhìn người khác.
“Đêm qua lúc dưới người tôi buông thả, cô không phải nói như vậy! Quên mất rồi sao? Có muốn tôi nhắc lại một lần nữa đêm hôm qua cô cầu xin tôi như thế nào không?” Cô muốn trốn tránh sao? Anh không để cô được như ý. Vừa dùng sức khuôn mặt nhỏ nhắn dưới chăn đã bị lôi lên.
Anh ta thật quá đáng, thật sự rất quá đáng! Có thể nói cô như vậy? Rõ ràng là anh ta dụ dỗ cô. Không được khóc, không được khóc, Quan Ngưng Lộ cô không phải thứ yếu đuối vô dụng như vậy.
“Tôi hối hận có được không?” Trong giọng nói tức giận rõ ràng đã có nức nở. Cô sao có thể là đối thủ của anh? Còn quá non.
“Ở trên giường của tôi không có hai chữ “hối hận” này. Không cần phủ nhận, thật ra thì cô thích ở chung một chỗ với tôi. Tôi có thể mang cho cô vui vẻ.” Anh vuốt mái tóc dài của cô nói rất thờ ơ, những câu đó lại làm Ngưng Lộ bị tổn sâu.
"Tôi không muốn nghe, không muốn, không muốn. Anh đi đi, anh đi đi. . . . . ." Anh ta nói đúng, thì ra là cô thật sự vô sỉ như vậy! Lại ở phía dưới một người đàn ông tìm vui vẻ, đều là uống rượu gây họa! Cô không muốn như vậy, không muốn . . . . . .
"Không cần tiếp tục trốn tránh thực tế. cô biết không? Cô đối với tôi đã có cảm giác! Tối hôm qua chúng ta phối hợp ăn ý đến cỡ nào chứ! Cảm giác như vậy khiến tôi thật muốn làm lại với cô một lần nữa." Khi nói chuyện, tay anh đồng thời cũng vuốt ve cơ thể cô.
"Tôi ghét anh, ghét anh, ghét anh nhất. . . . . ." Biết không cách nào từ chối anh ta, rồi lại không muốn thừa nhận lời nói của anh ta. Cô sáng suốt quyết không thỏa hiệp với anh, quyết không. Cô không phải dạng phụ nữ như vậy, cô không phải vậy, thật sựkhông phải . . . . . . Tại sao còn phải ép cô? Tại sao?
Nước mắt nóng hổi chảy xuống, từ trên mặt của cô nóng đến chỗ sâu nhất trong lòng anh.
“Quan Ngưng Lộ, cô bây giờ vừa muốn làm điếm vừa muốn lập bàn thờ phải không? Hả? Ghét tôi, cô cũng không có làm cho người ta yêu thích!” Anh dùng sức mà đem cô từ trên giường nhấc lên đối mặt với anh. Thái độ từ chối quyết liệt của cô làm anh cũng không lựa lời nói làm tổn thương cô, vừa buông tay, thân thể yếu đuối của cô như một chiếc lá rơi lại trên giường. Mà anh cũng nhanh chóng mặc quần áo chỉnh tề, cho đến tiếng đóng cửa nặng nề vang lên, anh không hề liếc mắt nhìn cô một cái. Chỉ sợ mình không kiềm chế được ném cô từ trên mười mấy tầng lầu xuống. Khi biết cảm giác khi yêu được người ta đáp lại tốt đẹp cỡ nào thì anh không muốn tiếp tục một người cô độc nữa. Cho nên, dù tức giận như thế nào cũng chỉ có thể đạp cửa mà đi, không muốn tiếp tục dùng thủ đoạn cứng rắn với cô.
Ngưng Lộ dùng sức bổ nhào về trên giường, điên cuồng đấm xuống nệm chỉ làm tay mình đau, không thể dừng khóc được. Anh ta nói cô là điếm? Sao anh ta có thể dùng những từ ngữ ghê tởm như vậy nói về cô? Cô không phải vậy, không phải vậy. Nghĩ tới tất cả những chuyện đêm qua trên chiếc giường này, cô đột nhiên đặc biệt không thể chịu được. Lật người ngồi dậy, kéo hết ra giường, chăn, gối đầu tất cả đều quăng xuống đất………..
Cho đến lúc trên giường không còn thứ gì có thể ném, cô bổ nhào về trên giường, càng khóc càng lớn tiếng hơn. Khóc đến cả người run rẩy, cảm thấy trước nay chưa từng đau lòng bất lực như vậy. Cô nên làm cái gì bây giờ? 






Về Nhà
Một mình khóc đến trời đất mù mịt, khóc đến nước mắt không thể chảy ra được nữa, Ngưng Lộ nằm bên giường ngủ thiếp đi, bỏ lỡ nắng sáng bỏ lỡ giữa trưa đến khi tay chân ngồi dưới đất bắt đầu tê dại đau nhức, Ngưng Lộ mới tỉnh lại, mở đôi mắt khóc đến sưng đỏ ra, giãy dụa muốn đứng dậy, kết quả hai chân chưa đứng thẳng được đã bổ nhào xuống đất. Thật là tệ hại!
Vẫn ngồi hơn nửa tiếng sau, động tác tay chân mới khôi phục lại bình thường, đứng lên đi đến phòng tắm mở một bồn nước nóng muốn tẩy đi một thân mệt mỏi, nhưng những vết xan