Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342030
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2030 lượt.
h tím anh lưu lại làm sao cũng không rửa sạch hết. Vừa nghĩ đến trận triền miên nóng bỏng đêm qua, nhiệt tình vô hạn mồ hôi đan vào nhau, gương mặt tái nhợt dần ửng hồng, nhưng vừa nghĩ đến những lời nói tổn thương người khác của anh ta sáng nay thì lòng cô lại đau, nếu không thích cô tại sao còn muốn cô? Anh ta có thể lựa chọn không cần. Thật là mâu thuẫn!
Trong phòng tắm bị hơi nước dầy đặc bao phủ, khắp nơi một màn sương hư ảo. Tay mảnh khảnh không ngừng quơ quơ trong làn nước tỏa ra mùi hương hoa hồng, hết lần này đến lần khác.
Đợi đến khi cô mặc quần áo tử tế ra ngoài, lại lén lấy hộp thuốc kia ra uống một viên sau đó nhìn đồng hồ đã hơn 3 giờ chiều rồi. Vốn là buổi chiều còn có tiết học nhưng có chạy tới đã tới không kịp rồi, không bằng về nhà đi! Chắc là mẹ đã giúp cô lấy thuốc về rồi, luôn dùng thuốc khẩn cấp là không tốt. Nghĩ tới đây, Ngưng Lộ thay bộ quần áo đơn giản, cầm túi xách đi ra ngoài.
“Tiểu Lộ Lộ, xem một chút ai tới đây?” Giọng nói cưng chiều từ ngoài cửa truyền vào khiến Ngưng Lộ vui vẻ kêu to: “Cậu, sao hôm nay cậu lại có thời gian rãnh rỗi về đây vậy?”
Người trong tay đang ôm một con mèo kitty bằng bông màu hồng không phải là người cậu vẫn luôn thương yêu cô hết mực sao? Ông ấy không phải vẫn còn ở nước ngoài sao? Trở về lúc nào?
“Cháu ngoại thương yêu nhất của cậu kết hôn, cậu cũng đã không tham dự được, dù bận rộn thế nào cũng phải tới thăm con một chút mới đúng chứ! Sao cháu rể của cậu không cùng con về?” Đàm Chí Hoa cười, đưa món đồ chơi cầm trong tay đưa cho Ngưng Lộ. Từ nhỏ đến lớn cô thích nhất là những thứ đồ chơi con nít, xem ra một chút hữu dụng cũng không có.
“Cám ơn cậu, Sở Mạnh anh ấy tối nay có xã giao. Cho nên con về một mình.” Ngưng Lộ không dám khiến nụ cười trên mặt cứng ngắc đi, nhắm mắt nói láo. Tại sao người trong nhà ai cũng cảm thấy Sở Mạnh nên cùng cô về mới đúng? Có thể không tiếp tục cái đề tài này được không?
“Đàn ông mà, lấy sự nghiệp làm trọng cũng phải! Đúng rồi Ngưng Lộ, hôm nào con hỏi xem khi nào nó có thời gian rãnh rỗi, cậu muốn mời nó ăn bữa cơm được không?” Đàm Chí Hoa ở trên ghế sofa ngồi xuống, nhìn Ngưng Lộ đang đi phía sau nói. Ha ha, ông vừa đúng bây giờ không có chuyện gì làm, tìm một cơ hội cùng cháu rể giao lưu tình cảm, thuận tiện thỉnh giáo nó xem bây giờ nên đầu tư cái gì để kiếm tiền, nhất cử lưỡng tiện! Đối với tổng giám đốc mới nhận chức của Sở Thành, ông cảm thấy rất có hứng thú, hiếm thấy tuổi còn trẻ như vậy mà tiếp quản một công ty lớn như vậy mà còn làm rất hưng thịnh, sao có thể không phục nó đây? Huống chi nó bây giờ lại là chồng của Ngưng Lộ mà ông thương yêu nhất!
“Cậu, để con về hỏi anh ấy xem sao! Chúng ta không nói tới anh ấy nữa có được không? Cậu kể cho con nghe xem cậu đến nước ngoài gặp phải chuyện gì vui có được không?” Ngưng Lộ vội vàng chuyển đề tài, nói thêm nữa sợ sẽ không giúp được gì mà còn để lộ thôi.
“Được, cậu kể cho con……” Mặc dù khi ở nước ngoài đầu tư thất bại, nhưng Đàm chí Hoa vẫn nói tới một ít chuyện ông liều lĩnh đầu tư ở trong nước.
Bữa cơm náo nhiệt kết thúc cũng đã gần 9 giờ tối, Ngưng Lộ muốn ngủ lại nhà một đêm nhưng tìm không thấy lý do thích hợp. Cho nên sau khi lấy xong thuốc nhờ mẹ mua đặt trong giỏ, ôm món quà mà cậu tặng cô chuẩn bị trở về nhà tù của cô.
“Ngưng Lộ, đi một mình phải cẩn thận đó! Về đến nhà gọi điện thoại cho mẹ. Còn nữa, loại thuốc đó không thể uống nhiều, không tốt cho sức khỏe, nếu không cần thiết thì đừng uống!” Đàm Lệ Hoa lại dặn dò thêm một lần, bản thân bà không đồng ý con gái uống thuốc tránh thai nhưng con rể nói tạm thời chưa muốn có con, bà cũng không còn cách nào. Đàm Chí Hoa vốn muốn đưa Ngưng Lộ về lại bị cô từ chối, bởi vì ăn cơm xong cậu còn có chuyện phải thương lượng với ba. Cô cũng không phải con nít, trước kia lúc tự học ở trường buổi tối cô cũng tự mình về, không có gì đáng phải sợ hết!
"Biết rồi mẹ." Ở cửa chính Ngưng Lộ đẩy mẹ về, một mình đi ra.
Sao Anh Ta Lại Tới Đây?
Đêm nay ánh trăng nhạt như nước, dịu dàng rọi từng cái góc phố. Gió đêm phơ phất thổi lên mái tóc dài của Ngưng Lộ, vài sợi còn nghịch ngợm không ngừng nhảy múa bám vào gương mặt của cô, có chút nhột.
Nơi này là khu dân cư cao cấp, khu nhỏ phía ngoài đường vừa rộng vừa lớn, hai bên đều là cây xanh, ánh trăng và đèn đường chiếu rọi khiến cây cối cao to tạo thành nhưng cái bóng biết động đậy trên mặt đất.
Đã bao lâu rồi không có ở một đêm mát mẻ yên tĩnh đi bộ như thế này? Ngưng Lộ không muốn bỏ qua một đêm như vậy, quyết định đi thêm hai trạm nữa mới ngồi xe, dù sao về nhà cũng là ngủ, hơn nữa một mình ở trong ngôi nhà lớn như vậy, cô cũng có chút sợ, người kia đêm nay chắc sẽ không về? Ngưng Lộ hận mình không có tiền đồ, rõ ràng anh ta đối xử với cô như vậy rồi mà cô còn luôn nghĩ tới anh ta. Cô không nên như vậy, không nên. Không biết Sở Khương ở bên kia có tốt không? Trong một đêm như vậy, cô lại nhớ đến một người đàn ông khác ở tận bờ bên kia đại dương. Nhưng ngư