The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ

Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342039

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2039 lượt.

ời đàn ông đó cũng không phải người mà cô có thể nghĩ tới? Trong lòng không khỏi buồn bực.
Gió càng không ngừng thổi bay váy dài của cô, Ngưng Lộ ngẩng đầu lên muốn đầu óc đang suy nghĩ lung tung của mình tỉnh táo lại. Cũng ở lúc ngẩng đầu lên đó, chân cô ngừng lại, mèo Kitty trong ngực theo đó mà rơi, túi xách cũng nắm thật chặt trong tay. Sao anh ta lại ở đây?
Anh không nói một lời, Ngưng Lộ càng không dám nói lời nào, giữa hai người chỉ là im lặng. Gió đêm mát mẻ làm mùi cỏ non của mùa hè lẩn quẩn trong không khí không tiêu tan.
Thật sự sợ anh tới vậy sao? Sở Mạnh lui về phía sau từng bước một, khiến Ngưng Lộ ở phía trước không ngướng cở cũng có thể thấy anh. Chiều cao 1m6 đối với anh mà nói thì có chút lùn, nhưng chính thân hình yêu ớt mỏng manh này ở mọi thời điểm quyến rũ ánh mắt của anh, dục vọng của anh, làm cho anh không thể buông tay.
"Sau này đi ra ngoài mang điện thoại di động, đừng để tôi không tìm được." Nâng cằm cô lên, anh cũng không muốn để cô nói chuyện với giày da của anh. Anh thừa nhận lúc về đến nhà không thấy được cô, lòng anh có chút hoảng.
Một đôi mắt to giống như luôn được che phủ bởi một tầng hơi nước chống lại đôi mắt sâu thăm thẳm của anh, hôm nay anh không đeo kiếng, tại sao? Anh ta mới nói gì, để cho cô mang di động? Anh ta không sợ cô sẽ liên lạc với Sở Khương sao? Hay anh ta đoán ra được cô không có can đảm cũng không có mặt mũi liên lạc với Sở Khương?
"Có nghe hay không, hả?" Ngón tay mang theo mùi thuốc lá nhẹ nhàng vuốt cái miệng nhỏ muốn nói mà lại thôi của cô. Chuyện gì xảy ra với cô bé này? Luôn luôn hoài nghi với lời anh.
“Tôi không có điện thoại di động.” Thật ra thì khi cô sinh nhật 18 tuổi Sở Khương cũng đã tặng điện thoại di động cho cô, trước khi chia tay cô vẫn dùng. Sau lại xảy ra biến cố, để ở nhà không có dùng được mà cũng không muốn tiếp tục dùng.
"Ngày mai đi mua một cái. Có nghe hay không?"
"Ừ!" Cô dám nói nữa chữ không sao?
"Không tình nguyện như vậy?" Tay vuốt cái miệng nhỏ của cô đột nhiên bắt lấy gương mặt của cô khiến Ngưng Lộ đau kêu thành tiếng, người đàn ông này thật đáng ghét. Làm gì dùng sức bóp mặt của cô như vậy? Cô không phải trả lời rồi sao sao?
"Thật là không ngoan." Cô kêu đau làm cho lực ngón tay của anh không có mạnh thêm, nhưng cũng không có buông cô ra.
"Buông tôi ra." Ngưng Lộ quay mặt đi, muốn tách rời khỏi tay anh thế nhưng anh lại nắm chặt không buông.
"Cầu xin tôi, tôi sẽ buông cô ra."
"Không!" Người đàn ông này có phải điên rồi hay không? Ngưng Lộ nhắm mắt lại không để ý anh ta, anh ta muốn bóp thì bóp đủ đi, tốt nhất bóp chết cô đi, tránh cho suốt ngày đều ức hiếp cô.
“Lúc ở trên giường cầu xin tôi như thế nào bây giờ có thể lấy ra dùng!” Cô nhắm mắt lại, bộ dáng như mặc người ta chém giết khiến Sở Mạnh không nhịn được cơn giận trong lòng, chỉ muốn dùng ngôn ngữ làm tổn thương cô. Vẫn là sau khi say cô đáng yêu hơn, biết tức giận với anh, biết nhõng nhẽo với anh, ra lệnh cho anh. Nhưng sau khi tỉnh lại, ngay cả một nụ cười cũng không thấy, đây xem là cái gì chứ? Hừ!
“Anh thật là vô liêm sỉ!” Ôm chặt Kitty trong ngực, bị những lời nói của anh ta làm giận tới toàn thân run rẩy. Anh ta nhất định phải chà đạp cô như vậy mới hài lòng sao?
“Tôi vô liêm sỉ sao? Khi cô ở dưới thân tôi thoải mái sao không nói mình vô liêm sỉ? Quan Ngưng Lộ, cô thật sự cho là mình trong sạch sao?” Con bé đáng chết này sao luôn có cách làm cho anh nổi điên, hai tay Sở Mạnh đè bả vai cô lại, không cho cô lùi về phía sau dù là nửa bước.
“Tôi tự biết tôi bẩn, không cần anh nhắc nhở!” Ngưng Lộ không chịu được những lời công kích của anh nữa, làm ra hành động chưa từng làm qua. Nâng đầu gối lên hướng về nơi yếu ớt nhất của người đàn ông kia mà đá, cũng làm cho Sở Mạnh không có phòng bị kêu rên thành tiếng, hai tay cũng buông cô ra, Ngưng Lộ nhân cơ hội xoay người chạy đi. Cô muốn cách anh ta thật xa, anh ta rất quá đáng, luôn nhắc nhở cô là người đàn bà không biết xấu hổ! Vậy sao? Thật sự sao? Có lẽ vậy! Nước mắt theo làn váy tung bay trong gió.
Con bé đáng chết lại dám đối xử với anh như vậy? Nếu anh bị cô đá như vậy biến thành thái giám, anh có đuổi theo xuống địa ngục cũng tìm cô tính sổ. Nặng nề thở một hơi, Sở Mạnh nhìn bóng hình càng chạy càng xa của cô, trên mặt lộ ra nụ cười lạnh lùng.






Cơn Đau Chợt Đến
Ngày cuối cùng kỳ thi cuối kỳ, Ngưng Lộ cắn môi nhịn xuống một trận lại một trận đau đớn từ bụng truyền tới. Đây là môn thi thử cuối cùng làm sao cô cũng phải kiên trì làm xong bài thi mới được! Đây chính là môn thi quan trọng nhất! Nhưng thân thể càng ngày càng khó chịu, giữa hai chân không ngừng ươn ướt khiến đau đớn càng thêm khó nhịn.
Kinh nguyệt của cô tới rồi, hơn nữa còn trễ 1 tuần, đây là chuyện trước nay chưa từng có. Bởi vì chuyện học bận rộn cộng thêm bận đi quên lãng một số chuyện, nên cô quên chuyện kinh nguyệt luôn đúng ngày của mình. Cho đến buổi sáng ở phòng vệ sinh phát hiện quần bị bẩn cô mới nghĩ đến