Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ

Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342095

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2095 lượt.

ột người đàn ông hèn yếu, không có năng lực thôi. Có điều, tôi lại miễn phí nói cho cậu biết một cái tin, cô ấy với anh hai cậu đã có con. Cũng không biết đứa bé này là cô ấy tự nguyện sinh hay là có người ép buộc nữa! Lời của tôi đã nói xong rồi, đây là số điện thoại và địa chỉ cô ấy, sợ cậu ngày nào đó muốn giải cứu cô ấy thì còn có đất dụng võ. Chúc cậu may mắn!" Tiêu Diệc San đem tờ giấy ghi điện thoại và địa chỉ Ngưng Lộ trong túi xách để trên bàn, kéo cặp da nhỏ nghênh ngang rời đi. Dù sao mục đích đã đạt một nửa, cô yên lặng theo dõi là tốt rồi. Tới Mỹ trước, vì không để cho người ta nghi ngờ, cô còn đặc biệt về Pháp một chuyến. Mẹ muốn cô làm chuyện cẩn thận không thể gấp gáp, vậy cô chầm chậm làm! Kế này không được, chẳng lẽ sẽ không nghĩ ra biện pháp khác? Cũng chờ nhiều năm rồi, chẳng màng đợi thêm một hồi nữa.
Mới vừa rồi người phụ nữ kia nói biết anh hai vài chục năm rồi sao? Tại sao anh chưa bao giờ có nghe anh hai đề cập tới? Hơn nữa cô chưa từng xuất hiện ở nhà họ Sở, là bạn gái anh hai sao? Chẳng lẽ là bởi vì anh hai đột ngột kết hôn cho nên cô ta không cam lòng mới tìm anh? Nhưng mà tìm anh có tác dụng sao? Nếu như cô ta thật sự là bạn gái anh hai, vậy cô ta nên hiểu, anh hai đã quyết định thì không ai thay đổi được. Nếu như có thể, cô ta hôm nay cũng không có cơ hội ngồi ở trước mặt nói những lời này.
Điện thoại của cô ấy sao? Sở Khương nhìn những con số trên giấy, không muốn cầm nhưng tay lại tự động đưa tới. Những chữ số xa lạ như vậy là số điện thoại cô ấy ư?
Cuộc sống mới vừa yên tĩnh trở lại nhưng bởi vì tờ giấy nhỏ này mà rối loạn lên. Tối hôm đó, Sở Khương trở lại nhà trọ vẫn tự giam mình ở trong phòng, cho đến ánh sao sáng lên trong đêm đen, anh vẫn ngồi ở bên cạnh bàn.
Ánh trăng nhàn nhạt, trong hình là khuôn mặt của cô gái ấy, sao quen thuộc mà lại xa lạ, tờ giấy viết số điện thoại cô đặt dưới khung hình.
Vậy mà cô ấy đã có con! Con, đó là một từ xa xôi bao nhiêu! Nhưng mà, hôm nay người phụ nữ kia nói cô có con! Ở trong mắt anh, cô vĩnh viễn là công chúa, cô gái nhỏ đã có con sao? Là anh hai cưỡng ép cô sao? Đúng vậy, nhất định vậy, anh tin tưởng Ngưng Lộ sẽ không muốn sinh con của anh hai, nhất định sẽ không. Nghĩ đến điều này, anh đau tới xương tủy còn dễ chịu hơn một chút. Công chúa của anh làm sao có thể chịu sinh con của người đàn ông khác? Công chúa của anh chỉ biết sinh con của anh.
Đây là ngày thứ 183, Lộ Lộ, anh tới Mỹ đã 183 ngày, bất kể em sống như thế nào, nhất định phải chờ anh trở lại. Anh nhất định sẽ trở về dẫn em đi. Bút đỏ lại đánh thêm một dấu "×" trên lịch treo tường.
Sở Khương nhìn ngày tháng trên lịch: ngày 16. Nửa tháng nửa chính là sinh nhật cô rồi, sinh nhật 21 tuổi của cô. Từ lúc 16 tuổi, sinh nhật cô hàng năm đều là ở cùng anh, bọn họ cùng đi qua nhiều năm tháng như vậy! Nhưng năm nay anh không thể ở cùng em, em phải thật vui vẻ, được không Lộ Lộ?
Từ ngực trào lên hơi thở nặng nề khiến Sở Khương nằm ở trên bàn. Lộ Lộ, anh thực sự rất nhớ em! Tờ giấy nhỏ bị vo lại trong lòng bàn tay.
Ở trong nhà an tâm nghỉ ngơi, mỗi ngày đều được tẩm bổ bởi các món canh dinh dưỡng của thím Trương, gương mặt Ngưng Lộ tái nhợt rất nhanh đã hồng hào, da dẻ càng thêm trắng mịn mà sáng. Sở Mạnh có thời gian cũng sẽ chở cô trở về nhà họ Quan, nhưng anh lại chưa bao giờ để chú Trương chở cô về, giống như anh muốn tận mắt nhìn cô đi vào nhà họ Quan mới yên tâm. Không giải thích được, mà anh ta nghĩ thế nào thì làm như thế đó đi!
Tháng mười một thời tiết không coi như lạnh lắm, sau giữa trưa, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào rèm cửa sổ, âm nhạc du dương ngập tràn căn phòng.
Ngưng Lộ trước sau như một, lười biếng nằm thoải mái trên sofa lớn. Bởi vì bác sĩ nói để cho phụ nữ có thai mỗi ngày nghe nhạc giao hưởng rất tốt cho việc dưỡng thai, vì để cho cô ngủ được thoải mái hơn, Sở Mạnh đặc biệt đặt hàng một cái sofa lớn, vô cùng mềm mại từ nước ngoài. Mặc dù đặt ở phòng khách đổi thành phòng nghe nhạc có chút không hài hòa, nhưng bình thường cũng sẽ không có người khác sử dụng, vậy cũng không sao.
Mang thai năm tháng, thai đạp càng thêm rõ ràng. Lần trước khám thai, bác sĩ Tống nói cơ thể đứa nhỏ và hệ thần kinh đã hoàn thiện, thính giác cũng phát triển tốt, có thể nghe được tiếng tim đập của mẹ, với âm thanh bên ngoài cũng sẽ sinh ra phản ứng. Cho nên, gần đây Sở Mạnh về nhà chuyện làm đầu tiên chính là tìm cô, sau đó dán vào bụng cô nghe động tĩnh bên trong, có lúc đứa nhỏ đạp, anh sẽ cho là nó đang nói gì đó với anh.
Anh ta như vậy khiến Ngưng Lộ càng không hiểu. Hành động của anh rõ ràng là cực kỳ yêu đứa nhỏ trong bụng của cô, anh đối với cô cũng không yêu cầu quá đáng giống như trước nữa, cô đối với anh lạnh nhạt anh cũng không quan tâm, cứ làm việc anh muốn làm, ví dụ: bắt cô ăn cái gì đó. Mang thai đến thời kỳ giữa, khẩu vị của cô càng ngày càng kém, bác sĩ nói là đứa nhỏ ở trong bụng dạ dày đã phát triển, cho nên ăn không hết bao nhiêu thứ, chỉ có thể ăn nhiều bữa để đền bù. Anh ta đối với lời của bác sĩ coi như thánh chỉ, bất kể có bận


Teya Salat