Hứa Trao Em Kim Ngọc Lương Duyên
Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342094
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2094 lượt.
uống cảm giác chua chát trong lòng, lúc tài xế mở cửa xe, phương hướng của bọn họ trái ngược nhau. Nhưng có thể có một ngày chúng ta hướng về một phía không?
"Sở Khương!" Lại một giọng phụ nữ vang lên ở sau lưng. Sở Khương cảm giác hôm nay mình ra cửa không đốt hương, nổi danh đến ngay cả tha hương trên đất khách quê người cũng có người nói tiếng Trung quen biết anh. Lần này anh không có dừng bước lại, cũng không quay đầu lại, tiếp tục đi theo đường của mình, bởi vì âm thanh kia không phải là người anh quen, cho nên không cần thiết biết là ai.
"Sở Khương, đứng lại!" Tiêu Diệc San kéo vali hành lý bước mấy sãi ngăn ở trước mặt anh. Mới vừa rồi lúc anh cùng một cô gái phương Đông cùng đi ra khỏi cửa trường thì cô đã phát hiện. Bản quyền thuộc về Lúc ấy còn dọa cô giật mình, nếu như cô bé kia là bạn gái mới cậu ta, cô coi như đã uổng công tới đây. Chứng minh Quan Ngưng Lộ ở trong mắt cậu ta không có quan trọng như cô tưởng tượng, nếu quả thật quan trọng như vậy cậu ta sẽ không tách ra mới mấy tháng thì có bạn gái mới. Nhưng mà thấy bọn họ cũng không có bất kỳ hành động thân mật bên ngoài, trái tim lơ lửng cô lại buông xuống. Chẳng qua là, thái độ của cậu ta làm cho người ta chán ghét. Chẳng lẽ là đi theo bên cạnh Sở Mạnh đã lâu, ngay cả tính khí cũng giống như vậy sao? Anh em? Bọn họ coi là loại anh em gì chứ?
"Xin lỗi, tôi không biết cô. Xin tránh ra." Sở Khương lạnh lùng nhìn cái người cản trở ở trước mặt anh, vóc người cao gầy, mặt mũi xinh đẹp lại là kiểu phụ nữ có vẻ mặt làm cho người ta không dám nịnh bợ, thô bạo cùng ngang ngược quá đáng. Cô ta là ai? Khi trong đầu anh tìm tòi sự tồn tại của người này, nhưng cô ta lại biết được tên của anh, cũng đến nơi này làm du học sinh sao? Truyện được chuyển ngữ bởi Lại không giống, bởi vì bộ dạng cô lôi kéo hành lý giống như mới đến. Nhưng mà mắc mớ gì tới anh? Cho nên anh cũng không muốn quan tâm tới cô ta.
"Tôi có việc muốn nói với cậu." Tiêu Diệc San không buông tay xuống, khóe miệng mỉm cười. Chuyện cô nói nhất định sẽ khiến cậu ta hứng thú.
"Tôi không có hứng thú." Sở Khương đẩy tay cô ngăn giữa không trung ra, nghiêng người đi về phía trước.
"Chuyện Quan Ngưng Lộ, cậu cũng không có hứng thú sao?" Tiêu Diệc San lạnh lùng cười, cô không tin cậu ta nghe dược cái tên này còn có thể đi. Quả nhiên, vừa nghe đến cái tên này, thân hình của cậu ta lặng lẽ dừng lại.
Mười phút sau, bọn họ đã ngồi trong Starbucks trong khuôn viên trường.
Sở Khương cầm cái muỗng khéo léo, nhẹ nhàng khuấy ly cà phê đen, ánh mắt nhìn người và xe không ngừng qua lại bên ngoài cửa gương. Người phụ nữ tự xưng Tiêu Diệc San này không phải là muốn nói với anh chuyện Ngưng Lộ sao? Tại sao vào quán cà phê rồi nhưng vẫn nhìn anh mà không nói chuyện? Nhưng mà, nếu cô ta chủ động tìm anh, vậy anh sẽ chờ cô mở miệng.
Nhẹ nhàng hớp một ngụm Latte gồm cà phê cùng sữa tươi, Tiêu Diệc San trong lòng thầm nghĩ: thật là bình thản. Một người con trai trẻ mới 21 tuổi lại có loại phong thái điềm tĩnh này, quả là hiếm có. Cực kỳ Sở Mạnh giống năm đó, tỉnh táo giống nhau, thâm trầm giống nhau.
"Cậu một chút cũng không quan tâm cô ấy sao?" Rốt cuộc, Tiêu Diệc San phá vỡ sự yên lặng, mở miệng hỏi. Mà Sở Khương chẳng qua là nhìn cô một cái không nói gì.
"Cậu ở đây cũng vô ích. Cô ấy đã là vợ người khác, nhưng mà. . . . . ." Tiêu Diệc San cố ý ngừng.
"Cô Tiêu, có lời gì xin nói thẳng. Nếu như không có, tôi còn có việc đi trước." Sở Khương đứng lên, anh vô cùng ghét người ta dùng cái giọng giống như uy hiếp nói chuyện với anh, hừ! Người đàn bà này dựa vào cái gì để anh tin tưởng cô? Ngưng Lộ kết hôn với anh hai, đã là sự thật không thể chối cãi, nhưng lấy năng lực của anh bây giờ làm sao cũng không chống lại được anh hai, anh quan tâm thì có thể làm gì? Cô có thể quan tâm anh lần nữa không? Anh cái gì cũng không làm được, chỉ biết đau lòng thôi. Lộ Lộ, ở bên cạnh anh hai, em có phải sống rất khổ sở không?
"Cậu thật sự không quan tâm Quan Ngưng Lộ chết hay sống sao?" Tiêu Diệc San cảm giác mình có phần tính toán sai. Cô cho là, người đàn ông mọt sách như Sở Khương vừa nghe đến tên tình nhân cũ nhất định kích động đến mức lôi kéo tay của cô, thỉnh cầu cô nói ra tình trạng gần đây của cô ta. Kết quả thế này thật khiến cô bất ngờ.
"Cô Tiêu, sống chết của cô ấy không tới phiên tôi hay cô để ý. Xin hỏi cô là gì của cô ấy nào? Tôi là gì của cô ấy?" Nội tâm Sở Khương sôi trào lên.
"Sở Khương, đây chính là thái độ của cậu đối với người phụ nữ cậu yêu sao? Cậu không muốn giành chút cơ hội cho mình sao?" Tiêu Diệc San cố ý khích anh.
"Cô Tiêu, chuyện tôi với Ngưng Lộ thì mắc mớ gì tới cô? Nếu như cô chỉ muốn khiêu khích, gây chia rẽ thì cô có thể đi. Tôi không có lý do gì tin tưởng lời nói không căn cứ của một người phụ nữ như cô." Sở Khương thấp mắt xuống lạnh nhạt nói.
"Thời gian tôi biết Sở Mạnh không thể so với cậu, chúng tôi quen biết cũng có hơn chục năm. Có lẽ cậu không biết, nhưng không sao. Tôi cho cậu là một người đàn ông trọng tình trọng nghĩa, kết quả cũng chỉ là m