Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ

Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342097

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2097 lượt.

g Quan Minh Quyền nhìn nhau cười một tiếng, lần này cuối cùng cũng yên tâm.
"Đúng rồi, thiết bị mới của công xưởng hôm nay đã được vận chuyển từ Đức về, bước kế tiếp cài đặt sử dụng phải khổ cực ba rồi." Sở Mạnh không trêu chọc Ngưng Lộ nữa, nói với Quan Minh Quyền.
"Sở Mạnh, về chuyện của công xưởng, ba muốn hỏi con một chút." Nói đến chuyện công, Quan Minh Quyền hứng thú càng tăng.
"Ba, có chuyện gì cứ nói. Không cần khách khí." Sở Mạnh không để ý cô giãy giụa, kéo tay nhỏ của cô, một cái tay khác cầm ly trà tinh tế, ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt mép chén, ánh mắt yên lặng nhìn kia chất lỏng màu xanh thanh tân đạm nhã kia. Anh luôn luôn không thích làm người công tư bất phân, nhưng mà hôm nay vì cô, anh đồng ý ngoại lệ một lần! Chỉ mong cô có thể vui vẻ. Bản quyền thuộc về
Vốn đang đề tài này đảo mắt liền ném vào chuyện công, khiến hai người phụ nữ bên cạnh không cách nào chen vào nói. Đàm Lệ Hoa đến phòng bếp giúp Ngưng Lộ lấy một ly sữa tươi nóng ra ngoài, thấy đầu cô đã dựa cánh tay Sở Mạnh ngủ thiếp đi, nhìn đồng hồ trên tường đã tới 10 giờ rưỡi rồi, mà chồng bà nói mãi chưa xong. Về mặt làm ăn, quan niệm và cách nhìn của Sở Mạnh quả thật làm cho ông giật mình cũng cảm thấy rất hứng thú, không trách được tuổi còn trẻ mà đã có thể một mình nắm Sở Thành trong tay.
"Được rồi, về sau có cơ hội tán gẫu tiếp đi! Ông xem, con gái đã ngủ gật rồi kìa!" Đàm Lệ Hoa chọt cánh tay Quan Minh Quyền, ý bảo ông dừng lại.
"Ha ha, đúng là trễ rồi. Nếu không, tối nay ngủ ở đây?" Quan Minh Quyền đề nghị, có điều, nghĩ lại hình như không tốt lắm, ngượng ngùng cười cười: "Nhưng mà về nhà cũng gần."
"Ngưng Lộ, chúng ta về nhà thôi." Sở Mạnh rón rén ôm lấy cô, kể từ sau khi mang thai, cô đặc biệt dễ ngủ, có lúc động tác lớn một chút cô cũng sẽ không tỉnh. Giống như hiện tại anh ôm cô lên cao, cô chẳng qua cũng là ngọ ngậy cái đầu dựa vào ngực anh mà thôi.
"Sở Mạnh, có rãnh nhớ đến chơi." Vợ chồng Quan Minh Quyền đưa bọn họ đến cửa thân thiện nói. Bản quyền thuộc về
"Con sẽ thường đưa Ngưng Lộ về." Nếu như cô nói muốn như vậy.
"Đúng rồi, gần đây nội bộ Thế Thành có phân tranh, nếu có cổ phần, tốt nhất nên mau bán sạch đi." Giống như là chợt nghĩ đến cái gì, Sở Mạnh dừng bước lại nói với Quan Minh Quyền. Lần trước, cậu Ngưng Lộ đã từng đã đến cửa công ty của anh chờ anh tan việc, nhờ anh cố vấn đầu tư cổ phiếu nào cho tốt, anh nhớ đến lúc ấy Đàm Chí Hoa nói anh mua Thế Thành. Lúc ấy anh mặc dù không có đề nghị ông ta cái gì, có điều chuyện này anh để cho A Chính giúp lưu ý Thế Thành có cái biến động nhỏ gì thì thông báo anh.
"Chí Hoa lại đang mua cổ phiếu?" Quan Minh Quyền lập tức hiểu được, quay đầu lại không vui nói với Đàm Lệ Hoa. Đàm Chí Hoa cái gì cũng tốt, nhưng mà không có kiên nhẫn làm việc làm việc đến nơi đến chốn, cả ngày lẫn đêm đều nghĩ tới đầu cơ trục lợi, dạy dỗ lần trước rồi mà giờ còn dám làm loạn? Thật là, tiền bạc đó không cần phải nói cũng biết là từ đâu tới rồi, Đàm Lệ Hoa luôn luôn không cưỡng được lời van nài của em trai. Bản quyền thuộc về
"Chúng con đi về trước!" Sở Mạnh nói xong sãi bước về phía xe. Nên nói anh đã nói rồi, không phải sao? Về phần người khác có nghe ý kiến của anh hay không, vậy thì không phải là vấn đề của anh.






Thời Buổi Rối Loạn
Boston, nước Mỹ.
Mới vừa xuống máy bay, Tiêu Diệc San kéo hành lý đơn giản đi ra cửa sân bay. Cô vừa đi vừa nhìn địa chỉ và tấm hình cầm trong tay do thám tử đưa cho, người con trai có khuôn mặt lịch sự, tuấn nhã đó chính là em trai Sở Mạnh - Sở Khương sao? Thấy thế nào cũng giống như đứa con trai chỉ biết chui đầu trong chồng sách vở, đột nhiên đến đại học nổi tiếng ở Mĩ học kinh doanh, nhất định không tránh khỏi có liên quan đến Quan Ngưng Lộ. Bản quyền thuộc về
Chỉ mong, cậu sẽ không làm tôi thất vọng! “Moa” một tiếng, Tiêu Diệc San nặng nề hôn người con trai mặt mày sáng sủa, thông minh, bước chân đi nhanh hơn … Truyện được chuyển ngữ bởi
Chính là chỗ này! Tiêu Diệc San nhìn đồng hồ trên tay, cách thời gian Sở Khương tan học còn chừng nửa tiếng nữa, cô quyết định ở chỗ này chờ cậu ta tan học, theo thám tử điều tra, mỗi ngày sau khi tan học cậu ta đều đi ngang qua cái cửa này, sau đó đi một đoạn đường mới ngồi lên xe trở về nhà trọ của nhà họ Sở ở Boston.
"Hẹn gặp lại." Hai người vẫn không nói gì thêm, một trước một sau mà ra cửa trường, Sở Khương mới nhẹ nhàng phun hai chữ. Anh vốn không phải người vô tâm, như thế nào lại không nhìn ra tâm tư của Nghiêm Hinh Duyệt? Nhưng mà, tim của anh đã sớm trao trên người một cô gái khác, không tìm về được rồi. Những người khác đối với anh mà nói một chút ý nghĩa cũng không có, anh làm tất cả đều chỉ vì một ngày kia có thể đoạt lại người con gái thuộc về anh. Không hiểu sao anh chẳng thể tránh xa Nghiêm Hinh Duyệt cô, chỉ là bởi vì mái tóc dài của cô ấy, mái tóc dài cực kỳ giống người con gái đó … Truyện được chuyển ngữ bởi
"Hẹn gặp lại." Nhìn bóng dáng của anh đi qua, Nghiêm Hinh Duyệt đè x