Tác giả: Phong Tư
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 134594
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/594 lượt.
Nhã Tư: "Tạm ổn, có điều so với trí tưởng tượng của anh còn kém một tí, em diễn làm anh thiếu chút nữa nổi da gà."
"Hây da, anh nói cái gì đó chồng tương lai~~." Tiền Nhã Tư sáp lại Tư Khảm Hàn ngồi lên đùi anh.
"Cô gái màn kịch đã kết thúc còn muốn diễn?" Liếc nhìn người trước ngực, Tư Khảm Hàn cười ôn nhu.
Tiền Nhã Tư khụ khụ liền khôi phục bản tính nghiêm chỉnh ngồi dậy: "Lần đầu tiên bổn cô nương cảm thấy mình phát ngôn ghê tởm đến vậy, hình tượng thục nữ của bổn cô nương đã bị phá vỡ!"
Do dự một lát nói thêm: "Hàn, em để ý ánh mắt của anh như thế nào lại rất đặc biệt nha, nếu cô gái kia không phải tình địch, em sẽ mến cô ta, em rất nể cô ta dám làm hành động đó, cô ta can đảm thật!"
Tư Khảm Hàn giật giật khóe môi, đưa tay xoa đầu Nhã Tư, nhớ tới biểu hiện của Hạ Ngưng Âm, tâm trạng liền không vui mang theo chút hưng phấn hoang mang, ban nãy cô làm anh rất bất ngờ, nằm ngoài cả kế hoạch, tuy nhiên anh hơi động lòng cảm giác cô diễn quá xuất sắc, anh không thể không vì cô phối hợp tiếp.
"Ánh mắt anh rất đặc biệt? Nếu như không làm sao anh chọn cô ta làm diễn viên đùa giỡn nữ chính?"
Tiền Nhã Tư cười mỉm, im lặng lúc lâu mới mở miệng: "Hàn, anh có phải đã làm gì rồi hay không? Chứ đời nào anh kêu em giúp một tay, cộng thêm xuất hiện ở chốn đông người làm chuyện chú ý, rốt cuộc là tại sao? Em có cảm giác vấn đề đang trở nên nghiêm trọng?"
Tư Khảm Hàn nhíu mày, "Việc đó để anh lo liệu, khi nào thay đổi sẽ thông báo em sau, hiện tại, em chỉ cần làm tốt vai diễn của mình."
Tiền Nhã Tư cẩn thận quan sát anh, đắn đo hỏi: "Cái đó, vừa rồi anh thật lòng ‘diễn hôn’ với cô ta sao? Anh có động lòng vì cô ta hay không? Em không muốn hơn thua với một người như thế?"
Tư Khảm Hàn vuốt đầu cô vài cái, buồn cười nhìn Nhã Tư, "Khí tiết hơn người của Tiền Nhã Tư đâu rồi? Đối với bản thân tự tin đến vậy? Hơn nữa thị lực của anh cực kì tốt, chưa đến nỗi không chọn được em hay cô ta?"
Tiền Nhã Tư lắc đầu bác bỏ quan điểm của anh "Em so với cô ta xinh đẹp hơn, nhưng trên người cô có khí chất hào quang hơn, hơn nữa cô ta có khả năng thu hút người khác, nói tóm lại, là cô ta rất đặc biệt, anh xác định rõ ràng rồi à? Anh nên biết, chúng ta sắp sửa kết hôn, em chẳng mong vì chuyện vặt vãnh này phát sinh thêm chuyện ngoài ý muốn."
Tư Khảm Hàn cúi đầu nhìn thẳng vào mắt cô "Không tin tưởng anh? Em cũng biết anh chưa bao giờ thất bại trong trận chiến nào, yên tâm đi, tất cả đều ở trong lòng bàn tay anh, anh dám khẳng định cô dâu từ đầu đến cuối chỉ một mình em."
"Ý em không phải cái này, anh không hiểu em!" Tiền Nhã Tư nóng nảy.
"Chứ ý gì?" Tư Khảm Hàn nhíu mày, chưa rõ chân tướng.
"Hai chuyện chẳng có chút quan hệ, tình yêu bất tri bất giác là có thể sinh ra, hơn nữa em có dự cảm chẳng lành rằng là anh sẽ thích cô ta, thậm chí yêu nữa là khác, thật đấy, tin tưởng em, em có loại cảm giác này, hơn nữa rất mãnh liệt!" Tiền Nhã Tư nặng nề nói, "Ngay cả em còn nhìn ra được, thật ra thì trong lòng anh đối với cô ta cũng có chút hứng thú ."
Vẻ mặt Tư Khảm Hàn âm trầm, anh biết trực giác Nhã Tư luôn chính xác, tính phản bác lại liền bị Nhã Tư cắt ngang "Anh đừng vội phủ nhận, cái này em là người rõ ràng hơn anh nhất!"
Tư Khảm Hàn đành chịu "Được rồi, em muốn thế nào?"
"Em muốn anh dừng lại kế hoạch đó ngay lập tức!" Tiền Nhã Tư trực tiếp nói thẳng mục đích của cô, "Trước kia anh làm cái gì em cũng mắt nhắm mắt mở, tình nhân của anh tìm tới em đều không tạo thành uy hiếp, hiện tại không nói anh thừa biết, cô ta có khả năng làm lung lay tình cảm của chúng ta."
"Đến mức đó luôn? Anh đã nói thì em nên tin tưởng, anh luôn nhớ lời hứa của mình, anh bảo đảm!"
"Lời hứa không đáng tin!" Tiền Nhã Tư khăng khăng giữ lập trường.
"Nhã Tư, chuyện này em khỏi cần lo!" Con ngươi Tư Khảm Hàn híp lại, giọng điệu nghiêm túc.
"Anh dựa vào cái gì kêu em mặc kệ? Em mặc kệ được sao? Bạn trai em sắp đem trái tim giao cho một người phụ nữ khác, hông lẽ em nên cười dâng tặng luôn? Nhảm nhí!" Tiền Nhã Tư nhìn chằm chằm anh, đứng lên ngó xuống nói năng hùng hồn.
Tư Khảm Hàn vuốt thái dương, bắt đầu có chút nhức đầu, không ngờ cô lại để ý đến sự tồn tại của Hạ Ngưng Âm, đúng là thất sách, sớm biết đã không nói với cô cho xong.
"Em nói lệch lạc đi đâu đó? Quen anh nhiều năm như vậy, anh là người thế nào chẳng phải em là người rõ nhất? Dù sao chuyện này chưa tới lượt em quản!"
"Hàn!" Tiền Nhã Tư thở dài, trầm giọng xuống: "Vậy anh cho em lí do thích đáng đi."
"Nhã Tư, đừng hỏi nữa, đề tài đến đây chấm dứt." Tư Khảm Hàn xoay mặt, chính là không muốn nói quá nhiều.
Mie nó, thế nhưng trẹo chân rồi ! Mắc gì gần đây xui xẻo như vậy? Miệng hít hà liên tục, kiểu như ông trời nhìn cô chướng mắt lắm.
Ngôn Phong Mị quan tâm đi theo sau cô, có phần không đành lòng hỏi: "Trẹo chân rồi hả ? Có đau không?"
Bàn chân truyền đến trận tê buốt, thật ra thì không đến mức nó, chẳng qua tâm tình vô cùng khó chịu, nghe câu nói đầu tiên của N