Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng
Tác giả: Cơ Thủy Linh
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1343247
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3247 lượt.
à phê rồi!”
“Vậy gọi một phần cola nữa đi!” Nói xong, Nhan Như Y chuẩn bị đưa tay lên gọi phục vụ.
“Không, không, không cần…” Sở Tinh Nhiễm kéo Nhan Như Y lại, sau đó cầm cốc cola lên nói. “Cũng không sao, mặc dù cola thêm đường rất kỳ, là cola làm lạnh, dù đường rơi vào, tan vào cola cũng rất ít, ngọt hơn một chút tôi có thể chịu được, không sao…”
Nói xong, cô cười cười, uống hết cốc cola lạnh!
Không câu nệ tiểu tiết, ngây thơ lãng mạn, kiến thức uyên thân, rộng lớn, đây là những điều mới mẻ Nhan Như Y nhìn ra trong Sở Tinh Nhiễm, càng khiến cô cảm thấy mình cự tuyệt Hoắc Doãn Văn là đúng! Nhưng sao cô vẫn cảm thấy mất mát, có cảm giác muốn khóc như vậy!
Hình như một chút ảo tưởng và hi vọng trong lòng, cũng từ từ bị cuốn trôi!
Lúc này, điện thoại của cô đột nhiên vang lên, vừa nhìn thấy ba chữ số cuối thì tim Nhan Như Y thắt chặt, sau đó lại không yên lòng. Sao anh lại gọi điện cho cô?
Cô cố ý nhìn Sở Tinh Nhiễm, thản nhiên nói: “Là tổng giám đốc Hoắc, Sở tiểu thư muốn nghe điện thoại không?”
Sở Tinh Nhiễm khoát tay. “Nếu anh ấy gọi cho cô, chắc là vì công việc?”
“Chắc là vậy!” Ngoài miệng mặc dù nói như vậy, nhưng Nhan Như Y biết, anh gọi tới, chắc chắn không phải vì công việc, bời vì nếu là công việc thì đều do thư ký hoặc trợ lý Triệu liên lạc với cô.
Vẻ mặt cô có thể coi là tự nhiên, nhấn phím nhận. “Alo, tổng giám đốc Hoắc, có chuyện gì không?”
“Xin lỗi!” Hoắc Doãn Văn vừa mở miệng đã nói câu xin lỗi. “Buổi sáng có một cuộc họp hội đồng quản trị, trợ lý Triệu vừa mới thông báo cho anh, cô ấy tìm em đi chơi!”
Nghe thấy lời nói tràn ngập áy náy của anh, gương mặt Nhan Như Y không tự chủ được hồng lên, tim cúng đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài. Làm ơn, anh không nên như vậy được không? Điện thoại của cô bị rò âm, Sở Tinh Nhiễm sẽ dễ dàng nghe được.
Có điều cũng may, nhà hàng này tương đối nhiều người, còn có tiếng nhạc.
Nhan Như Y vội vàng nói. “Tổng giám đốc Hoắc, tôi đang ở cùng với Sở tiểu thư, ngài có chuyện gì muốn nói với cô ấy không?”
“Như Y, anh… được rồi, để cô ấy nghe điện thoại đi!” Anh bất đắc dĩ đồng ý.
Nhan Như Y vội vàng đưa điện thoại cho vợ sắp cưới của tổng giám đốc. “Sở tiểu thư, tổng giám đốc Hoắc muốn nói chuyện với cô!”
“”Cảm ơn.” Sở Tinh Nhiễm nhận điện thoại di động, trước đó vẫn không nói gì đã cười ngọt ngào. “Harrison, em lén đưa phiên dịch viên của anh ra ngoài…, hiện tại mới thông báo cho anh cũng không muộn chứ…”
Nhan Như Y uống cốc sprite, thật sự, cô không thể nhìn hai người thân mật!
Cô biết hai người mới là một đôi, nhưng chuyện này là chuyện của bọn họ, đừng để cô nghe thấy, nhìn thấy, được không, được không?
Sở Tinh Nhiễm nhanh chóng kết thúc cuộc gọi, sau đó trả lại di động cho cô.
“Sao lại cúp nhanh như vậy? Tôi nghĩ hai người sẽ nói chuyện thêm một lúc nữa!” Cô nhận lại điện thoại, tò mò hỏi!
Lúc này, Sở Tinh Nhiễm xin lỗi nhìn Nhan Như Y. “Thật ngại quá, trợ lý Nhan, tôi không biết chân cô bị thương, nếu sớm biết, tôi sẽ không làm phiền cô như vậy!”
“A, không, đã tốt hơn rồi, không đau!”
“Vừa rồi, Harrison trách tôi, tôi vô cùng xin lỗi!” Cô càng nói càng đau lòng!
“Thật sự không có việc gì, cảm ơn sự lo lắng của cô và tổng giám đốc Hoắc, thật ra thì đã không có việc gì rồi!” Trái tim Nhan Như Y lại bị Hoắc Doãn Văn làm cho rối loạn, anh lại nhớ kỹ cô bị ngã, vẫn còn quan tâm cô.
Lòng của cô như bị một bàn tay chạm vào, lướt qua, không ngừng run rẩy, một dòng nước ấm từ người cô yêu nhất không ngừng chảy qua người cô!
Làm ơn đi, anh không nên đói xử tốt với cô như vậy, được không?
“Bây giờ Harrison đã đến đây đón tôi rồi, lát nữa chúng ta cùng về di!” Sở Tinh Nhiễm nói.
Nhan Như Y không nói nhiều, cô chỉ là một trợ lý, phải nghe theo sự sắp xếp của cô chủ.
“Sở tiểu thư và tổng giám đốc Hoắc thật xứng đôi!” Trong lúc chờ đợi, không khí không thể quá lạnh lẽo, Nhan Như Y mở ra một chủ đề dối trá.
“Cảm ơn, có điều tôi là vợ sắp cưới của Harrison nên anh ấy cũng hơi xui xẻo?”
“Sao lại nói như vậy? Sở tiểu thư là người tốt như vậy, phải là tổng giám đốc Hoắc rất may mắn, tại sao lại xui xẻo?”
“Tôi thích đi khắp nơi, trong một năm có đến bảy tháng ở bên ngoài, anh ấy lại rất bận, cho nên thời gian chúng tôi ở cạnh nhau rất ít! Biết nhau đã năm năm? Nhưng thời gian tôi và anh ấy ở cũng nhau có lẽ còn chưa đến nửa năm!”
Thì ra hai người gặp nhau ít như vậy? Cô có biết Hoắc Doãn Văn hút thuốc phiện không? Chắc là không biết? “Vậy tại sao cô lại muốn đi chơi? Ở cùng một chỗ với người trong lòng, chẳng lẽ không được sao?”
Nếu như cô có một ít may mắn của cô ấy, cô nhất định sẽ chăm sóc Hoắc Doãn Văn thật tốt, không để cho lông mày anh luôn nhíu lại, ánh mắt luôn do dự, gặp phải chuyện bói rối lại không ngừng nhấn cái bật lửa!
Cô nhất định sẽ khiến anh cưới!
“Có thể quan điểm của chúng ta khác nhau? Không phải nói, cuộc đời như một tờ giấy, đó không phải là một chuyện kinh khủng sao? Tính mạng con người chỉ có một, đương nhiên cần phải tận hưởng tốt cuộc đời nà