Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Cặn Bã Xin Anh Đừng Yêu Tôi

Tổng Giám Đốc Cặn Bã Xin Anh Đừng Yêu Tôi

Tác giả: Cơ Thủy Linh

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1343211

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3211 lượt.

ó nghĩa là không coi ai ra gì!"
"Ngày mai anh trở về, đại khái buổi chiều sẽ hạ cánh!"
Nghe được tin tức anh trở về, cô vui vẻ, thận trọng hỏi."Em đi đón anh nhé, có được không?"
Cô cũng không biết, yêu cầu này có thích hợp không? Không biết lãnh đạo cao cấp trong công ty có ai đi đón anh hay không.
"Nên. . . . . ." Anh cố ý thả chậm ngữ tốc độ.
"Không được? Vậy thì. . . . . ." Thôi.
"Không thành vấn đề!"
Chữ ‘ thôi ’ cô chưa kịp nói ra, câu ‘ không thành vấn đề ’ của anh đã vang lên.
Gò má cô ửng hồng, khóe môi thấp thoáng nụ cười."Anh cố ý treo ngược tâm của em ——"
"Ha ha. . . . . ." Tiếng cười khàn khàn của anh, hấp dẫn khác thường, mê người, nhưng mà anh thiệt là kẻ keo kiệt tiếng cười, thường chỉ cười có hai ba tiếng rồi thôi. Giọng nói của anh càng thêm trở nên ấm ách, nói."Đừng quên, mặc vớ chân tơ tằm đến đón anh đó!"
Anh cợt nhã, trong nháy mắt, anh nhớ đến cảnh chăn gối khuya hôm trước, trên chiếc giường lớn, hai người họ trần truồng, quấn lấy nhau.
Gương mặt cô nóng bừng lên."Không đứng đắn!"
"Nói thật, anh hi vọng anh vừa xuống máy bay, người đầu tiên anh có thể gặp chính là em, hơn nữa còn diễm lệ trong bộ váy công sở với đôi vớ da bằng lụa!" Mặc dù giọng anh mang theo nụ cười trêu chọc, nhưng hẳn cũng là nguyện vọng sâu kín nhất trong anh.
************************ *********************
Hoắc Doãn Văn ngồi máy bay chuyến 6g30\' hạ cánh xuống sân bay thành phố B, Nhan Như Y đã tới đó trước khi máy bay hạ cạnh cả nửa tiếng. Cô duyên dáng trong bộ váy công sở, đôi vớ da màu nude, như anh mong muốn.
Cô muốn anh ra cửa, người đầu tiên anh nhìn thấy chính là mình!
Ngay cổng đón người, nhiều người tụ tập. Lần đầu tiên tới sân bay, Nhan Như Y không khỏi cảm khái, hóa ra, nơi đông người dân địa phương không chỉ là trạm xe lửa hoặc là trên xe buýt!
Đứng trong đám người chờ thân nhân, cô âm thầm hồi tưởng lại cuộc nói chuyện qua điện thoại với anh tối qua, gương mặt nhiễm một mảnh hồng.
Hoắc Doãn Văn nhất định “hư hỏng” hơn tưởng tượng của cô, cô dám nói thủ đoạn tán gái của anh thiệt siêu đẳng, nhất định so với thủ đoạn của anh trên thương trường, còn muốn lợi hại hơn, hơn nữa lợi hại hơn nhiều.
Hiện tại, cô không nhịn được hoài nghi, lúc đi học, ắt hẳn anh là một cậu nhóc hư, thích lừa gạt nữ sinh!
Bởi vì anh không chỉ có bề ngoài mê người, mà vô thức phát ra sức quyến rũ hấp dẫn bất cứ cô gái nào, hơn nữa, anh rất biết cách nói chuyện, những lời đó khiến cô gái nào nghe được mặt hồng tim đập nhanh. Cô khẳng định, chỉ cần anh nghĩ, anh nguyện ý, bất kỳ cô gái nào cũng trốn không thoát sức quyến rũ của anh!
Hiện tại cô cam tâm tình nguyện theo anh, một chút cũng không kỳ lạ!
Ha ha, suy nghĩ lại quay về giây phút trò chuyện cùng anh tối qua, cô liền vừa muốn cười vừa đỏ mặt .
6g20\', loa sân bay phát thông báo số hiệu máy bay từ Tân Hải sắp hạ cánh. Nhan Như Y nhìn xuống điện thoại di động, rất hưng phấn, còn mười phút nữa, máy bay mang theo anh sẽ hạ xuống rồi!
Cho tới bây giờ, cô không biết mười phút chờ đợi này thật quá dài, đằng đẳng.
Nàng không ngừng nhìn đồng hồ báo giờ trong phòng chờ, lại không ngừng nhìn cửa ra vào, thậm chí lại bước ra cửa kính trong suốt, nhìn ra ngoài, ngóng đợi và đoán máy bay sẽ đến từ hướng nào!
Trong đại sảnh, thông báo lại lần nữa vang lên, máy bay từ Tân Hải chuẩn bị hạ cánh xuống sân bay thành phố B.
Đúng 6g30\', loa lại thông báo, máy bay từ Tân Hải vừa hạ cánh xuống sân bay!
Lần này, mắt Nhan Như Y không rời khỏi cửa ra vào, bao nhiêu là trông mong ngóng chờ! Cô lập tức. . . . . . lập tức có thể nhìn thấy anh!
Trong lúc tim cô đập thình thịch, điện thoại trong tay vang lên.
Màn hình điện thoại di động đột nhiên hiện lên số đuôi “3333”!
Anh vừa xuống máy bay, đã gọi cho mình, Nhan Như Y vui vẻ không thôi, lập tức nhấn phím nhận điện thoại. "Dạ, anh xuống máy bay rồi sao? Còn bao lâu nữa anh mới ra ngoài?" Cô không khống chế được vui sướng, thanh âm cũng tươi cười."Em đang đứng ở phía trước chờ anh đấy, anh vừa ra tới cửa lập tức có thể thấy em!"
"Như Y——" Giọng anh khá nặng nề!
Nụ cười Nhan Như Ý biến mất, trực giác thứ sáu rung lên, cũng có thể nói, cô rất hiểu rõ anh, cảm thấy tình huống hình như không ổn."Thế nào? Đã xảy ra chuyện gì sao? Anh chưa trở về sao?" Cô lo lắng!
"Anh đã trở về, lập tức ra gặp em!"
"Có chuyện gì sao anh? Có phải người công ty đến đón anh? Vậy em rời đi liền!" Nhan Như Y lập tức nghĩ tới khả năng này, quan tâm sợ anh gặp rắc rồi.
Cô đã hết sức đè nén ‘mất mác’ trong lòng, giọng thoáng nhẹ, tiết lộ cô không vui!
"Không, người của công ty chưa tới, em chờ anh, anh ra ngay!" Âm thanh của anh vừa vội vã , thật giống như lo lắng cô sẽ rời đi.
"Dạ, em cũng muốn được nhìn thấy anh ngay lập tức!" Ngữ điệu của cô lần nữa ngọt ngào. Nhưng trong lòng, nỗi đau buồn âm thầm len lỏi, xua đi không được. Cô không nghĩ ra tại sao, cô cảm thấy đã có chuyện gì xảy ra ——
*************************************************
Rất nhanh, hành khách