Tác giả: Cơ Thủy Linh
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1343206
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3206 lượt.
đau lòng không phải cô, tim rỉ máu không phải cô!
Cùng đồng nghiệp tán chuyện một chút, Nhan Như Y âm thầm hít sâu một hơi, bước về phía phòng Hoắc Doãn Văn!
Anh gọi cô đến, có phải là muốn nói lời xin lỗi?
Lúc đi ngang qua phòng ngoài, cô không thấy thư ký riêng của anh ngồi ở đấy. Không biết, có phải, anh đã cố ý giao việc để thư ký rời đi!
Khẽ gõ cửa vài cái, Nhan Như Y đẩy cửa bước vào phòng!
Vào lúc cô chưa kịp thích ứng với khung cảnh phía trong, một lực kéo mạnh mẽ kéo mạnh cô vào phòng, cánh cửa phía sau khóa sập lại.
Đồng thời, môi của cô bị một cưỡng chế bởi một lực ép mạnh xuống, như thể muốn rút hết sinh lực của cô!
Đôi mắt Nhan Như Y khép chặt lại, cố nhịn đau vì cái hôn như sói đói khát của anh. Anh vội vàng, dồn dập khiến cô có chút thỏa mãn, chút đau này dần xóa bớt nỗi đau trong tim cô. Môi cô khẽ mở, để lưỡi anh tung hoành khắp mọi ngóc ngách trong khuôn miệng cô ——
Hai cánh tay của anh khóa chặt thân thể cô, kéo cơ thể cô dính sát vào lồng ngực, ép lưng cô vào cánh cửa, không một khe hở!
Anh hôn cô từng nụ hôn nhỏ, cho cô khích lệ, để cô khôi phục một chút dũng khí, từ từ anh mới trút nỗi nhớ nhung lên người cô. Hai cánh tay cô từ từ ôm chặt cổ anh, nhón chân lên phối hợp với độ cao của anh, chủ động quấn lấy lưỡi của anh, trấn an cảm xúc đau lòng của anh!
Bị đè nén bởi những dằn vặt đêm qua, cô như giải tỏa nhờ ấm áp của anh, tâm cô lại lay động như nước hồ xuân!
******************************************
"Để cho em phải chịu uất ức ——" Anh thì thầm bên tai nàng. Đoán chừng anh lại sẽ là ngượng ngùng nói với cô câu ‘ thật xin lỗi, xin lỗi ’ ...!
"Không sao!" Cô thông cảm.
Nói xong, nàng cũng không tin tưởng vào điều mình vừa nghe thấy. Rốt cuộc, cô thương anh đến mức độ nào? Tại sao cô không thể kiêu ngạo, tự ái để nói cô không cần anh, quan hệ giữa anh và cô sẽ chấm dứt, chỉ còn là cấp trên cấp dưới!
Nếu như chuyện này bị cha biết, mặc dù không cắt đứt tình cha con, có lẽ ông sẽ cầm dao hủy đi khuôn mặt của cô?
Nếu quả thật không có vấn đề gì, tại sao tối hôm qua cô đứng trước khung cửa sổ, cả đêm chảy nước mắt, vì sao cô lại nghĩ đến cảnh một mình chơ vơ đứng ở sân bay, sẽ cảm thấy khó chịu muốn chết đi, tại sao cảm giác xấu hổ hành hạ bản thân ăn không được!
Nếu quả như thật. . . . . . cô chịu được, tại sao hình dung anh đi cùng với Sở tiểu thư hành hạ cô đến mất ngủ?
Nhưng cô thật. . . . . . cũng không muốn làm cho anh khổ sở, dù sao chuyện xảy ra vốn không dễ chịu, một người khổ sở là đủ rồi, cần gì khiến hai người đau lòng?
Anh nâng cằm cô lên, chuyên chú nhìn cô.
Cô dịu dàng nhìn lại, thu vào tầm mắt mình dáng vẻ nặng nề của anh.
"Thật. . . . . . không sao? Nếu quả như thật như vậy, tại sao cặp mắt của em lại sưng đỏ như vậy!" Anh khẽ đưa ngón tay thon dài vuốt ve đôi mắt cô.
Một câu ấm lòng là đủ rồi, thật có thể thổi bay đi tất cả uất ức trong cô, vùi đôi mắt đã đẫm nước vào ngực anh."Không có sao, thật không có sao! Đây là lựa chọn của chính em!"
Hoắc Doãn Văn ôm cô vào ngực, hiện tại ngoại trừ việc ghì chặt lấy cô, anh có thể nói gì?
Bọn họ ôm nhau thật lâu!
Dân gian nói đúng, tình yêu biến người phụ nữ trở nên ngu xuẩn, vô luận uất ức gì chỉ cần người đàn ông hạ giọng đôi lời an ủi, nhất định sẽ cười rộ lên!
Cô chính là bằng chứng!
"Được rồi, em phải đi ra ngoài làm việc rồi!" Tâm tình cô trở nên tốt hơn nhiều, đẩy anh ra!
"Lại đây, anh có quà cho em!" Anh gọi cô.
"Em không muốn quà tặng đấy!" Nhan Như Y cự tuyệt bất cứ món quà nào anh tặng cho.
"Không bao nhiêu tiền đâu!" Anh vừa nói vừa đi về phía bàn làm việc, sau đó lấy ra một túi giấy từ trong ngăn."Mở ra xem một chút đi!"
"Là cái gì?" Nhan Như Y tò mò mở ra, bên trong là nem cá, một mùi hương kích thích vị giác ùa tới, mũi cô phập phồng.
"Nếm thử một chút, đây là đặc sản đó, gia truyền độc nhất, nơi khác cũng không ăn được!"
Thật ra không cần anh nói, cô đã lấy một miếng bỏ vào miệng. Quả nhiên, hơi ngọt một chút, nhưng vẫn duy trì được vị cá, miếng nem cá được nhào khéo léo, dai giòn. Ăn thật ngon!
Trong nháy mắt, cô liền yêu thích ngay."Ăn thật ngon!"
"Đúng không, anh biết chắc là em sẽ thích, cho nên mang một ít về cho em!" Hoắc Doãn Văn cười nói.
Nhan Như Y cảm động trước món quà của anh. Người đàn ông như anh phải đi đến các cửa hàng sang trọng, vào các trung tâm kinh doanh vàng bạc để mua trang sức, kim cương, những quần áo hàng hiệu sang trọng. Anh đi vào những nơi đó, mới không mất thân phận. Thế nhưng, anh vì cô lặn lội ở các khu phố bình dân, mua cho cô món ăn vặt!
"Cảm ơn anh, nhưng gói quà này trước mắt tạm thời để lại chỗ anh nhé!" Nhan Như Y đem túi buộc chặt lại, đưa cho anh."Sau khi tan làm, em đến lấy ——" Nói đến đây, cô chợt nghĩ, sau giờ làm, anh có thể phải đi cùng với Sở tiểu thư, nên vội đề nghị."Hay anh giao cho trợ lý Triệu, tí nữa em đến gặp anh ấy để lấy!"
Mối tình của họ luôn rất nhạy cảm, mặc kệ tận lực tránh né như thế nào, thỉnh thoảng cũng sẽ đụng phải một chút cấm kị, mà Sở t