Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Cặn Bã Xin Anh Đừng Yêu Tôi

Tổng Giám Đốc Cặn Bã Xin Anh Đừng Yêu Tôi

Tác giả: Cơ Thủy Linh

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1343209

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3209 lượt.

bắt đầu ra cửa, Hoắc Doãn Văn đi tay không, vượt lên trước. Vốn cô sợ nhiều người, không thấy được anh, nhưng chỉ là do cô quá suy nghĩ, vóc dáng cao lớn của anh, khí thế vương giả bẩm sinh.
Bóng hình anh lập tức hiện ra trong đám đông người đang tuôn ra khỏi cửa đón khách, đập vào tầm mắt của cô!
Hoắc Doãn Văn chính là Hoắc Doãn Văn. Chỉ cần anh ra ngoài giao tiếp, chưa bao giờ để lộ ra cảm xúc trên khuôn mặt. Hắn đi đôi giày da màu sáng, y phục bằng phẳng không một tia nếp uốn, bên trong áo sơ mi cũng trắng tinh như tuyết, tô đậm khí chất cùng thân phận của anh!
Tóc của anh không có một chút xíu nào xốc xếch, trật tự ôm gọn khuôn mặt nam tính của anh!
Mấy ngày không gặp, thời khắc nhìn thấy anh, tim cô một khắc ngừng đập, rồi khắc sau lại như thủy triều dậy sóng, nỗi nhớ nhung như dâng tràn khỏi bốn bức tường. Cô không ức chế được niêm vui vẻ lan tỏa khắp cơ thể! Những băn khoăn cùng lo lắng vài phút trước, thoáng chốc đã bị cô bỏ lại sau lưng!
Vừa bước ra cửa, Hoắc Doãn Văn lập tức nhìn thấy cô, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, cơ thể yểu điệu! Theo từng bước một đến gần, anh càng thấy những nét nhớ nhung hằn sâu trên mặt cô!
Anh nghĩ, may mắn, cô đã mặc đúng như anh muốn!
Mặc kệ nói thế nào, anh cũng muốn ra ngoài, gặp mặt cô một lần!
Anh đi tới trước mặt cô, Nhan Như Y đè nén cảm giác muốn xông lên phía trước, ôm chặt anh, nép vào ngực anh, chỉ dám đứng xa xa nhìn anh."Hoan nghênh anh trở lại!"
Trong khoảng thời gian ngắn, cô không biết nói với anh điều gì, cuối cùng chỉ có thể nói ra một câu tầm thường như vậy!
Hoắc Doãn Văn đưa tay ra, kéo vội cô vào lòng, đặt lên trán cô một nụ hôn nóng bỏng!
"Đừng anh, đây là nơi công cộng!" Nhan Như Y dùng sức đẩy anh ra, sau đó lùi lại một bước, khiến cho hai người họ có một khoảng cách nhất định!
Cho dù, biểu đạt nhớ nhung cô như thế nào, anh cũng không cần nóng lòng nhất thời, cô nghĩ, bọn họ chẳng phải tí nữa sẽ có nhiều cơ hội bên nhau!
Nhìn cô một cách chăm chú, như hiểu nỗi uất ức trong cô, trong ánh mắt anh xuất hiện áy náy."Như Y ——"
"Thế nào?" Cô nhạy bén!
Hoắc Doãn Văn khó mở miệng, nhìn cô, nhưng vẫn không thể thốt thành lời. Anh mấp máy môi. "Như Y, anh rất xin lỗi, anh không thể. . . . . . cùng đi với em!"
Nụ cười trên mặt cô ngưng trọng, cô dè dặt. "Sao. . . . . . Sao vậy anh?"
Cho dù cô có dự cảm, nhưng đợi câu trả lời của anh, lòng cô vẫn bị thứ gì đó hung hăng đâm mạnh vào, ngây người như phỗng ——



Mua Thuốc Tránh Thai Cũng Không Có Tư Cách
"Sở Tinh Nhiễm vừa hạ cánh xuống B thị. Máy bay của cô ấy đến sớm hơn 20 phút, đoán chừng cô ấy bây giờ đang ở bên ngoài chờ anh!" Anh nói một hơi, sau đó lẳng lặng chờ đợi phản ứng của cô!
Nếu như vừa rồi cô ngây người như phỗng, hiện tại, cả cơ thể rũ ra, ướt sũng, như cánh hoa rơi vào dòng nước lạnh, chơ vơ!
Cô kiên cường, nhoẻn miệng cười với anh ra vẻ thấu hiểu."Không sao đâu, vậy. . . . . . Vậy anh đi ra ngoài trước đi, một lát nữa em cũng sẽ rời đi!" Một hồi lâu, cô mới tìm được âm thanh của mình. Đồng thời âm thầm bội phục mình, cô vẫn có thể tỉnh táo suy xét chuyện người trước người sau rời khỏi sân bay cách nhau một thời gian, để tránh đụng phải vị hôn thê của anh - Sở tiểu thư!
"Anh thật sự rất xin lỗi!" Anh một lần nữa tự trách.
Cô tự trách, khổ sở.
Nhưng vừa nghĩ tới thời khắc rời bỏ Hoắc Doãn Văn, lòng cô lại đau như dao cắt!
Cô không thể kháng cự được ánh mắt u buồn, nét mặt khổ sở, đôi chân mày luôn nhíu chặt của anh!
Cô rối rắm nhìn mấy giá thép cố định đan xen bên ngoài khung cửa kính, tự hỏi nội tâm của mình ——
Cô rốt cuộc nên làm gì?
Trợ lý Triệu, người cùng đi với Hoắc Doãn Văn trong chuyến công tác này vừa vặn đẩy xe hành lý đi về phía Như Y."Trợ lý Nhan!"
Nhan Như Y ngay lập tức thu hồi nét mặt khổ sở, miễn cưỡng cười cười chào hỏi anh."Anh Triệu đã trở lại!"
Trợ lý Triệu là người thông minh, đối với chuyện tình của bọn họ không hề đề cập tới, hơn nữa cũng không hỏi cô tại sao lại có mặt ở sân bay, mà trực tiếp nói cho cô biết."Hoắc tổng vừa gọi điện thoại cho tôi, cho biết đã đi xe về phía, yêu cầu tôi đưa cô về! Trợ lý Nhan, chúng ta đi thôi!"
"Không cần, em đi xe buýt về cũng được!"
"Trợ lý Nhan, Hoắc tổng đã ra lệnh, phải đưa cô về tận nhà, nếu tôi không nghe theo, ngày mai tôi sẽ bị phạt nặng. Xin cô đừng làm khó dễ tôi, được không?"
Trợ lý Triệu nói gì cũng không chịu để Nhan Như Y đi về một mình, cô đành đi ra chiếc xe mà Hoắc Doãn Văn đã an bày!
Ngồi trong xe, tâm tình Như Y vẫn không tốt lên, nhiều thứ thay nhau hỗn loạn trong đầu cô. Cô nghĩ, mình đã yêu phải người đàn ông của người phụ nữ khác, tự làm tự chịu, sao lại khổ sở? Hay là mình nên cảm thấy may mắn vì chưa bị hôn thê chính thức của Hoắc Doãn Văn tóm được? Hay cô nên vui mừng vì trong lòng Hoắc Doãn Văn vẫn có cô, anh sẽ áy náy, sẽ nói lời xin lỗi với cô, anh sẽ rất săn sóc, ra lệnh cho cấp dưới đưa cô về nhà!
Loạn, loạn, các loại sự tình kịch liệt nhào trộn trong đầu


XtGem Forum catalog