Tác giả: Cơ Thủy Linh
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1343183
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3183 lượt.
Tiểu Quân hỏi!
"Đúng nha, chị!" Tiểu Phỉ ánh mắt chuyển một cái, lập tức hỏi."Cái này, trợ lý Triệu không phải đối với chị có ý tứ khác chứ? Bằng không tại sao có thể nhiệt tình như vậy? Giống như là muốn theo đuổi chị đó!"
Nhan Như Y vừa nghe, thiếu chút nữa bật cười. Cô lúng túng đỏ mặt, quát lớn Tiểu Phỉ."Em nghĩ cái gì đấy? Không phải vậy. Trợ lý Triệu đặc biệt chính trực, hơn nữa rất yêu vợ, em đừng loạn tưởng vớ vẩn?"
"Nhưng em cảm thấy được chú ấy chính là đang đeo đuổi chị?"
"Không thể nào, không nên nói lung tung, người ta đi vào nghe được ngượng chết!" Nhan Như Y dùng sức, sau đó trả lời Tiểu Quân."Gian phòng này của khách sạn dành riêng cho công ty chị, cho nên nhân viên cao cấp của công ty đến, có chính sách đặc biệt!"
"A ——" Tiểu Phỉ xin lỗi ngậm miệng lại!
Tiểu Quân như hiểu ra, gật đầu!
Nhan Như Y nhìn dáng vẻ tin tưởng của hai em, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm. Nhưng không nghĩ tới, khảo nghiệm của cô vẫn còn ở phía sau?
Đang lúc ấy, nhân viên phục vụ đi vào, Triệu phụ tá cũng đi vào, hơn nữa phía sau anh, còn đi theo. . . . . . Hoắc Doãn Văn. . . . . .
Nhan Như Y hoàn toàn trợn tròn mắt. . . . . . Vẻ mặt đần độn . . . . . .
*******
Anh. . . . . . Anh tới nơi này làm gì à?
Tiểu Phỉ cùng Tiểu Quân thời điểm thấy Hoắc Doãn Văn, cũng lập tức quy củ trở lại, bản thân Hoắc Doãn Văn luôn có loại sức quyến rũ này, có thể khiến cho người sợ lại kính trọng!
Nhan Như Y mặc dù đang đần độn, nhưng cũng không thể không tiến lên."Hoắc tổng, ngài tại sao cũng tới?"
Kinh Hồn
Vẻ mặt Hoắc Doãn Văn đặc biệt tự nhiên."Tôi đang ở phòng bên cạnh mời khách, ra ngoài nghe điện thoại, gặp được trợ lý Triệu, mới biết trợ lý Nhan cùng hai em đến đây ăn tối. Tôi qua chào một tiếng ——"
Anh nói chuyện rất tùy ý, lấy lý do gặp mặt vô cùng tự nhiên, nên Tiểu Phỉ và Tiểu Quân buông lỏng người, vô cùng hảo cảm chào Hoắc Doãn Văn!
Tiểu Phỉ hoàn toàn là kiểu cô gái nhỏ sùng bái thần tượng, người đàn ông này không chỉ đẹp trai hơn so với minh tinh nổi tiếng đương thời, hơn nữa rất có khí thế, làm cho người ta không có cách nào dời mắt khỏi anh, nhưng lại không dám nhìn thẳng vào anh, hơn nữa vừa nhìn đã biết anh rất có tiền, kiểu đại gia hay lên TV!
Mà Tiểu Quân cũng rất chiêm ngưỡng người đàn ông trước mắt, nghĩ tới sau này mình cũng muốn thành đạt giống như vậy, không cần lên tiếng, chỉ ngồi ở đó, đã mang theo một loại uy nghiêm, đó là khí thế của người có tiền!
Sau đó Hoắc Doãn Văn quay sang Nhan Như Quân."Còn em chắc là đứng nhất rồi. . . . . ."
"Chào anh, em tên là Như Quân!" Nhan Như Quân lịch lãm giới thiệu mình.
"Vừa nhìn liền biết rất thông minh, có phong thái của học sinh giỏi!"
Hoắc Doãn Văn lại thốt ra một câu khen ngợi, tấm màn khách khí chắn giữa mọi người rơi xuống, tất cả mọi người cùng ngồi xuống. Nhan Như Y lại như ngồi trên đống lửa, không ngừng đổi tư thế.
"Hai em chọn món ăn đi. Thích gì cứ gọi!" Hoắc Doãn Văn đưa thực đơn cho hai đứa nhỏ, rồi ngồi ngắm, để cho bọn họ tự mình chọn tới chọn lui!
"Hoắc tổng ——" Nhan Như Y nhẹ kêu một tiếng.
"Hôm nay, bữa cơm này coi như là công ty mời, mai đến tài vụ và kế toán báo sổ sách là được rồi!"
"Như vậy không tốt!" Nhan Như Y lập tức cự tuyệt!
"Đương nhiên tôi nói được là được, Phụ tá Nhan đã cố gắng làm việc, thật hiếm khi tôi tìm được trợ lý tốt như vậy, tôi cũng muốn mượn cơ hội này, đối với cô bày tỏ cảm tạ!"
Một câu đường hoàng, làm cho Nhan Như Y một câu từ chối cũng không thể thốt thành lời!
Tiểu Phỉ cùng Tiểu Quân chỉ chọn vài món ăn, còn lại đều là Hoắc Doãn Văn cho an bài, dĩ nhiên mỗi món ăn tất cả đều rất công phu, rất đẹp, ăn thật ngon, cũng rất đắt tiền!
Hai người trẻ tuổi tự nhiên ăn ngon nên rất vui vẻ, chỉ là rất đúng mực ——
Cơm nước no nê, hai người bọn họ cũng khá mệt mỏi, nên ba chị em trở lại khách sạn, Tiểu Quân và Tiểu Phỉ nằm lăn ra giường, ngủ thiếp đi!
Tắt đèn, để lại ngọn đèn ngủ, Nhan Như Y đi ra khỏi phòng!
***************************************************
Không ngoài ý muốn, xe của anh dừng ở ngay phía dưới, Nhan Như Y vội vàng nhảy vào xe."Anh. . . . . . Anh. . . . . . Anh làm em sợ muốn chết. . . . . . Không phải đã thỏa thuận rằng, anh không xuất hiện trước hai đứa nhỏ sao?"
Hoắc Doãn Văn không để ý đến câu trách cứ của cô, khởi động xe, rồi đi chẳng có mục
đích, đưa cô đi dạo dọc theo bờ sông!
"Nếu như hai đứa nhỏ hoài nghi, em nên nói như thế nào?"
"Nói thật!"
"Vậy em nhất định sẽ bị ba lôi về đi, đánh cho một trận!" Nhan Như Y không chút khoa trương, nói!
"Nhưng anh muốn để cho hai em của em biết đến anh, anh muốn chính anh chiêu đãi hai đứa nhỏ, thậm chí với danh nghĩa là người yêu của em. Giới thiệu anh là ông chủ của em với hai em ấy, anh đã mãnh liệt khắc chế tham vọng rồi!" Hoắc Doãn Văn ra vẻ biết điều, nói!
Nói như vậy, người phụ nữ nào không động tâm? Đáy lòng Nhan Như Y vui vẻ, cô trầm mặc không nói, chăm chú ngước nhìn anh!