Tác giả: Cơ Thủy Linh
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1343161
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3161 lượt.
biết. . . . . . Bản thiếu gia hiện tại đổi công tác, làm thư ký cho khu trưởng rồi!"
"Cơ quan tốt, công việc tốt, chúc mừng anh!"
"Tạm được, cô cũng biết tôi, Cao Hải, là ai, sẽ rất có tiền đồ!" Anh chỉ vào lồng ngực của mình, ngữ điệu kiêu ngạo. Đây cũng là anh, tính tình trước sau như một!
Nhìn dáng vẻ hả hê ấy, Như Y cảm thấy rất khôi hài ."Dạ, tôi hiểu rõ về sau anh nhất định có số làm quan!"
"Ừ, cô bây giờ đối với lựa chọn của mình có hối hận không? Nói thật đi!"
Nhan Như Y vẫn là nhịn không được bị anh làm cho tức cười."Rất cảm tạ anh, cuối cùng vẫn tha thứ cho em!"
"Tục tằng!" Anh liếc cô. Ý là cùng chẳng khác gì đám đàn bà con gái khác, thích Hoắc Doãn Văn vì tiền.
"Dạ, tôi vốn chính là tục nhân!"
"Hừ hừ —— được rồi, anh chính là tới nói cho em biết chuyện vui này, về sau nếu cần anh giúp gì, nói với anh một tiếng!" Cao Hải quan tâm.
Sau khi nói xong, anh mới tự giễu chính mình một câu."Thôi đi, em có Hoắc Doãn Văn rồi, căn bản không cần phải nhờ ta! Thiệt là lắm mồm!" Nói xong, anh lên xe!
"Không có, không có, về sau nhất định có thật nhiều chuyện phải làm phiền anh!" Nhan Như Y vội vàng nói!
"Ha ha, lời này thật đúng là chính xác, giống như anh ta là loại người làm ăn, dính dáng đến những người đặc biệt rất nhiều, nói không chừng anh ta nhờ sai người, một ngày kia liền lật thuyền trong mương, nói cũng không chừng. . . . . ." Cao Hải giễu cợt một câu, mới lái xe rời đi!
Nhan Như Y không phản bác lại, không có chuyện gì xảy ra, lại so đo với anh làm gì?
Xem ra vô luận là bạn tốt hay người nhà, cũng nghĩ cô vì tiền tài mới hẹn hò cùng Hoắc Doãn Văn. Chuyện này cũng khó trách, tên tuổi của Hoắc Doãn Văn giống như chính là mồi câu béo bở, người nào gần gũi với anh cũng chính là muốn gần tiền một chút, mặc dù cô nghĩ như thế nào, giải thích như thế nào, cũng không xóa sạch hết tội danh!
Vài ngày sau đó trong, Hoắc Doãn Văn lại đi công tác tới thành phố khác. Chỉ là, anh còn gọi điện thoại cho cô, từ trong giọng nói của anh, cô đoán, công việc của anh rất thuận lợi, lấy được vài hạng mục cấp chính phủ!
Cô cũng vui mừng thay cho anh!
Hôm nay, là ngày anh hẹn quay về, hai người còn hẹn gặp mặt vào buổi tối, anh còn nói anh nhớ món mì cay Thành Đô cô nấu, nên cô vừa tan tầm phải đến nhà trọ của anh, giúp anh chuẩn bị bữa ăn tối!
Thế nhưng cô chờ nguyên cả buổi tối, anh cũng không trở về. Nếu như không phải, trợ lý Triệu nói anh đã trở lại B thị, trên ti vi cũng không xuất hiện thông báo gì ngoài ý muốn, cô nhất định sẽ chạy ra sân bay để hỏi han!
Gần tới chín giờ, anh mới gọi cho cô."Dạ. . . . . ."
"Như Y, hôm nay có một ít chuyện quan trọng, anh không trở về được. em nghĩ ngơi ở nhà anh đi nhé. Giwof đã muộn rồi, trên đường về nhà cũng không an toàn!"
"Có chuyện quan trọng sao?"
"Ừ, là chuyện công ty, anh phải bàn bạc với cha một chút ——"
Nhan Như Y hiểu ra."A, vậy anh bây giờ đang ở nơi nào?"
"Chỗ cha anh!"
"Vậy cũng tốt, tối nay em ở lại chỗ này. Công việc, không có vấn đề gì chứ?" Không biết vì sao, mặc dù giọng điệu của anh nghe thật buông lỏng, nhưng cô vẫn cảm thấy có một ít nặng nề.
"Không có, em không phải lo lắng, tất cả đều rất tốt!"
Đây là câu trả lời của anh!
Sau, bọn họ nói chuyện linh tinh một chút, rồi ngắt máy! Mùa hè đã trôi qua, thời tiết cũng một chút xíu chuyển lạnh, nhưng Nhan Như Y cảm thấy có chút rầu rĩ. Nếu phần tình cảm này không thể nào lâu dài, như vậy ít nhất cô sẽ nhớ kỹ những giây phút mỹ lệ ngắn ngủi này!
Mà đúng lúc này, chưa từng nghĩ sẽ gặp người nào đó, cô lại nhận được điện thoại hẹn uống cà phê!
Người này không phải Sở Tinh Nhiễm, lại là Hoắc Đồng Ý Lâm.
Phải Chia Tay Sao?
"Hoắc tiểu thư, cô khỏe chứ!" Nhan Như Y đã sớm đứng dậy cúi người chào!
"Nhan tiểu thư, cô ngồi đi!" Hoắc Đồng Ý Lâm cũng rất tôn trọng Nhan Như Y, đồng thời gọi phục vụ!
"Nhan tiểu thư muốn uống gì? Nước trái cây, hay cà phê?"
"Dạ, gì cũng được!" Nhan Như Y vội trả lời, đồng thời cũng nghĩ tới chị của anh muốn nói gì với mình? Mà cô sẽ trả lời như thế nào?
Nhan Như Y cảm thấy một nỗi đau đớn kịch liệt ngay sau đó lan tràn toàn thân. Sớm biết nhất định sẽ có người tìm cô nói như vậy, có thể đã chuẩn bị tinh thần từ sớm, lòng của cô vẫn không tránh khỏi đau đớn, khổ sở. Hơn nữa cô cũng biết mình nên làm như thế nào, căn bản không cần người khác tới nhắc nhở cô.
"Thật xin lỗi. . . . . . Hoắc tiểu thư, tôi không hiểu rõ ý của cô, tôi chỉ là trợ lý phiên dịch của Hoắc tổng mà thôi!"
"Vô luận cô là người phiên dịch, hay là người tình của Hoắc Doãn Văn. Nếu như cô thật sự yêu Doãn Văn, hãy mau rời khỏi cậu ấy ——" Hoắc Đồng Ý Lâm nhìn chằm chằm vào mắt cô, với một loại bức người cương quyết!
Rời bỏ công việc? Nhan Như Y cũng có sự kiên trì của mình."Thật xin lỗi, tôi không thể rời bỏ công việc, hiện tại tôi đang làm rất tốt, hơn nữa tôi cũng rất yêu thích công việc này!" Cô mới vừa vặn bước những bước đầu tiên tron