Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Cặn Bã Xin Anh Đừng Yêu Tôi

Tổng Giám Đốc Cặn Bã Xin Anh Đừng Yêu Tôi

Tác giả: Cơ Thủy Linh

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1343271

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3271 lượt.

t tình cảm nhưng lại tràn ngập cảm giác xa lạ. “Anh gần như đã quên thứ mình yêu thích là rồi!”
“Rất nhiều người, vì cuộc sống cũng sẽ giống như anh, quên đi sở thích của mình! Nhưng anh khác với người khác, anh không phải lo nghĩ về chuyện tiền bạc, nên giữ vững sở thích và lý tưởng của mình mới đúng, như vậy sau này có thể có được vui vẻ!” Cô tích cực nói.
Nghe xong lời của cô…, anh không trả lời ngay lập tức, mà yên lặng lái xe, tốc độ xe rất nhanh, sau khi chiếc xe vượt qua Ngũ đài, anh mới giống như vừa trút hết chuyện gì đó, tốc độ xe dần chậm lại, chạy bình thường.
Sau đó, anh mở miệng nói một câu bất đắc dĩ, nhưng lại là một lời nói vô cùng triết lí. “Cuộc sống thường ngày giống như hoa bồ công anh, nhìn như tự do tự tại, thật ra từ trước cũng phải dựa vào người khác!”
“Anh ra đời, trải qua mọi chuyện, anh phải vứt bỏ mọi thứ yêu thích của mình, đi làm những việc mình không thích, nhưng nhất định phải có được thứ đó, đây là sứ mệnh của anh!






Vì Sao Anh Vừa Muốn Nói Lại Thôi.
Nhưng căn bản nét mặt anh vẫn luôn kín đáo, khi tầm mắt cô sắp chạm tới, lại xuất hiện một gợn sóng.
Nhan Như Y không chỉ bị lời nói của anh làm cho xúc động, tâm lại lần nữa buộc chặt, đau đớn. "Thì ra cuộc sống của những người có tiền không hề vui vẻ, còn không bằng cuộc sống của một người bình thường!”
“Ừ… cho nên có lúc anh rất hâm mộ em, tại sao em lại có thể cười vui vẻ đến như vậy!”
“Ha ha, bởi vì người nghèo yêu cầu rất thấp, có một điều ngoài ý muốn nhỏ, một thu hoạch nhỏ đều có thể vui vẻ được! Nhưng loại việc nho nhỏ này, đối với những người có tiền như anh đều có thể dễ dàng thay đổi!”
“Một cô gái ra ngoài không dễ dàng, tất cả mọi chuyện đều phải một mình đối mặt…” Anh nói tiếp, nhưng anh không nhìn cô, tầm mắt vẫn nhìn thẳng về con đường phía trước!
Ách…
Anh đang nói về cái gì, là nói về chân của cô ư, hay nói về cuộc sống của cô. “Đúng vậy, nhưng cũng không sao, từ từ quen là tốt rồi, còn người luôn phải trưởng thành mà!”
“Nhưng cuộc sống trôi nổi bên ngoài cũng không dễ dàng, hiên tại vật giá cũng tăng cao, thuê nhà cũng cực kì tốn tiền!” Anh lại nói, anh mắt vẫn như cũ không nhìn thẳng vào cô.
Nhan Như Y căn bản không hiểu vì sao anh lại nói với cô những điều này, còn tưởng rằng chỉ nói chuyện phiếm với cô, thảo luận một chút chuyện về cuộc sống hàng ngày. Còn dùng sức gật đầu, vẻ mặt giống như đồng cảm nói. “Còn không phải sao, hiện tại cái gì cũng đắt đỏ, ví dụ tổng tiền thuê phòng hàng tháng, tiền nước, tiền xe buýt tàu điện ngầm, tính sơ đã tới hai ngàn, sau đó còn tiền ăn… cũng may, bữa trưa Hằng Viễn có cung cấp tiện lợi cho nhân viên!”
(Tiện lợi ở đây là bữa trưa nha mọi người ^^)
Nói tới đây, cô còn rất thông mình vô vai ông chủ mình nịnh bợ. “Tổng giám đốc Hoắc thật tốt bụng, chỉ bắt nhân viên nộp ba đồng cho một suất cơm, lại mỗi ngày có thể ăn nhiều món mới mẻ!” Bữa trưa ở Hằng Viễn đặc biệt tốt, hai mặn bốn chay lại thêm mỗi có cung cấp hải sản.
Nghe bạn học của cô nói, những công ty khác hoặc là không cung cấp bữa trưa, nếu không cũng chỉ có vài bữa trưa đặc biệt!
Ai, đây chính là một trong những nguyện nhân khiến cô không quá muốn rời khỏi Hằng Viễn!
“Đây là chuyện phải làm, dù sao mọi người làm việc cho Hằng Viễn! Chỉ có vào bữa trưa phục vụ mọi người được vui vẻ, trong công việc mới có thể dồn tâm!” Vẻ mặt anh không thay đổi nhiều nói.
“Không sai!” Cô đứng trên lập trường của một nhân viên, dùng sức gật đầu.
“Như Y…” Anh chợt gọi tên cô, vẻ mặt trang trọng, giống như có lời vô cùng quan trọng muốn nói với cô.
****Cơ Thủy Linh lạy mọi người một lạy vào ngày ba mươi tháng chạp, mong mọi người tiền tài rộng mở, mọi việc thuận lợi, vui vẻ****
“Hả?” Nhan Như Y ngừng cười, tâm có chút lo lắng, lúc trước anh đều gọi cô là ‘trợ lý Nhan’, bây giờ lại cô là ‘Như Y’, nói rõ anh có chuyện muốn nói với cô.
“Như Y…” Anh lại gọi một lần nữa, lần này giọng nói có chút cao lên, nhưng nét mặt anh vẫn rất nghiêm túc, tiếp tục nhìn thẳng vào con đường phía trước.
“Tổng giám đốc Hoắc, có chuyện gì không?”
“…”
Hoắc Doãn Văn không nói gì, có lẽ chỉ cần nhìn gò má của anh, vẫn có thể nhìn ra anh đang rối loạn!
“Tổng giám đốc Hoắc, anh có chuyện gì cần nói sao?” Cô nhìn dáng vẻ muốn nói của anh, lo lắng.
“Anh muốn biết,em có kế hoạch gì cho tương lai của mình không?”
“Kế hoạch?”
“Đúng!”
Nhan Như Y khó hiểu nhìn anh, vấn đề này cũng khó mở miệng như vậy sao sao? Hỏi vấn đề này mà phải lo lắng như vậy sao? Trực giác của cô cho thấy anh không phải muốn hỏi cô vấn đề này, nhưng anh muốn hỏi cái gì?
“Em có kế hoạch gì?” Anh hỏi lại.
“Thật ra thì có thể làm việc ở công ty như Hằng Viễn, kế hoạch của em đã hoàn thành được một nửa.” Chỉ có chuyện ngoài ý muốn lau súng cướp cò với anh, khiến cho cô có kích động muốn từ chức. “Nếu như em không rời đi Hằng Viễn mà nói, em sẽ có chỗ làm rất tốt, đương nhiên có hi vọng được thăng chức!”
“Vậy còn cuộc sống