Tác giả: Cơ Thủy Linh
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1343270
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3270 lượt.
sinh hoạt thì sao?” Anh hỏi cặn kẽ!
“Cuộc sống sinh hoạt thì sao? Còn không có. Chỉ là sau này thăng chức rồi, còn có thể góp tiền đặt cọc nhà ở, sau đó từ từ vay tiền,sau đó hoàn thành trong 10 20 năm, không biết cái này có tình là kế hoạch cho cuộc sống tương lai không…”
“Anh nói rồi, nhà ở anh có thể cho em, chỉ cần em chọn xong vị trí!” Anh nhắc nhở cô, anh từng cho cô một cam kết!
“Ha ha, tổng giám đốc Hoắc, quà tặng này quá lớn, em không thể nhận!”
“Nhưng em không thấy cả đời này phải kiếm tiền trả cho một căn nhà, cuộc sống như vậy quá cực khổ sao? Không đáng giá!”
“Vậy cũng không còn cách nào khác, hiện tại tiền nhà ở đây rất cao, người bình thường đều như vây! Một người không có năng lực thay đổi hoàn cảnh thì chỉ có thể thích ứng với hoàn cảnh. Người bình thường chúng em đều quá nhỏ bé, chỉ có thể sống như vậy trong xã hội! Cho nên, dù phải khổ hơn nữa, cũng phải sống cuộc sống như vậy!”
Sau khi cô nói xong những lời này, anh lại lần nữa im lặng. Đấu tranh trên mặt trước đó cũng biến mất, ánh mắt của anh rất phức tạp,cô chỉ lẳng lặng nhìn,lại không thể nói phức tạp như thế nào!
Là một loại mất mát, hay là khổ sở, thậm chí có chút…không cam lòng?
Khó mà nói, cô cảm thấy thật sự rất khó nói!
“Thật ra, anh muốn nói…” Anh lên tiếng, lần này vẻ mặt trở nên thoải mái hơn, trong ánh mắt còn có chút đùa giỡn!
“Cái gì?” Anh thoải mái, khiến lòng cô cũng vui vẻ hơn!
“Anh còn muốn ăn… Món mì cay Thành Đô mà em nấu!”
Ánh mắt anh nhìn cô rất sâu, nhất là khi nói ‘còn muốn ăn’…, ánh mắt anh lại lập tức tối sầm, giống như một con sư tử phát hiện con mồi, khiến tâm tình cô khẩn trương nhảy loạn. Thật không nghĩ đến, cuối cùng anh dám nói, lại nói muốn ăn món mì cay Thành Đô mà cô nấu!
“Ha ha… nhưng hôm nay em không muốn ăn!” Cô quái dị cười hai tiếng, độc ác chặt đứt yêu cầu của anh!
Anh là một ông chủ lớn lại cả ngày ăn mì cay Thành Đô? Điều đó không phải rất kì quái sao? Hơn nữa, cô muốn kéo dài khoảng cách với anh!
Không thể luôn lo lắng trong lòng vì anh!
****Cơ Thủy Linh lạy mọi người một lạy vào ngày ba mươi tháng chạp, mong mọi người tiền tài rộng mở, mọi việc thuận lợi, vui vẻ****
Sau khi cô cự tuyệt, anh cũng không đòi hỏi gì nữa, cứ như vậy đưa cô về nhà!
Kha Văn đi vùng khác, không ở nhà, cho nên trong nhà chỉ có một mình cô, cô đã làm một chuyện vô cùng xấu hổ, đó chính nấu mì Thành Đô!
Chỉ là, không biết vì sao, trình tự nấu cũng giống như ngày hôm qua, cũng có thịt băm, nhưng cô lại thấy không ngon bằng hôm qua!
Ăn không ngon, sau khi ép mình ăn hết một bát, cô đã ném hết bát đũa dùng qua vào bồn rửa, nghĩ lát nữa rửa!
Nhưng cô cũng không có nghỉ ngơi, cô ngồi trước máy vi tính,chuẩn bị dịch truyện cổ tích tiếng Anh đầu tiên, đây là việc làm thêm cô vừa nhận vào sáng hôm qua.
Phiên dịch hết kiếm chừng 800 đồng!
Đang khi cô dịch được một nửa, điện thoại của cô đột nhiên vang lên, là một dãy số lạ, chỉ là điện thoại vẫn cố chấp, số đuôi là 6688!
Trong nghi hoặc, cô nhận điện thoại. “Alo, chào ngài…”
Âm thanh nói chuyện của đối phương rất cao, cũng đặc biệt lấy lòng, đặc biệt khách khí. “Chào cô, xin hỏi cô là trợ lý Nhan?”
Ách…
Sao người này lại biết mình là ai? Người này là ai? “Xin hỏi ngài là?”
“Chào cô, tôi họ Chu, chủ công ty xây dựng Trường Sơn!” Đối Phương tự khai báo danh tính.
Công ty xây dựng Trường Sơn? Cái tên này rất quen, đây không phải công ty hợp tác với tập đoàn Hằng Viễn sao? “Chào ngài, ông chủ Chu, ngài gọi điện cho tôi, có việc gì không?”
“Trợ lý Nhan, là như vậy, bà xã tôi mang ít đặc sản từ quê lên, nhất định muốn đưa tới cho cô, cô xem hiện tại tôi có thể lên đó được không? Hay là cô xuống đây cũng được. Tôi hiện tại đang ở dưới nhà cô!” Ông chủ Chu liên tiếp nói!
Nhan Như Y mới gia nhập xã hội nhất thời không kịp phản ứng, đây là chuyện gì. Thậm chí còn có người muốn muốn tặng đồ cho mình, tặng cho cô làm gì?
“Cảm ơn ý tốt của ngài, nhưng chúng ta không quen, tôi không thể nhận quà của ngài, mời ngài về cho!”
“Không, không, không, sao lại có thể không quen, chúng ta đều là đồng hương, bà xã tôi cũng là người Tứ Xuyên, đặc biệt muốn kết bạn với cô…” Ông chủ Chu lập tức nói ra quan hệ!
Lúc này,vợ của ông chủ Chu cướp điện thoại. “Để tôi nói, đểtôi nói…” Sau đó, vợ của ông chủ Chu dùng tiếng địa phương nói. “Em gái, chị cũng là người Tứ Xuyên, em xem, bọn chị đều tới, em không để bọn chị gặp, như vậy có phải không tốt không? Nếu không em xuống đây đi, chúng ta gặp mặt nói chuyện…”
Tiếng nói của quê hương khiến Như Y cảm thấy có chút quen thuộc, vừa nghe liền đặc biệt thân thiết, xấu hổ, cô chỉ có thể đồng ý xuống dưới. “Chị chờ em chút, em xuống liền…”
Thân Phận "tiểu Mật Ngọt"
Vừa mới xuống lầu, Nhan Như Y liền nhìn thấy ông Chu đang đứng với một người phụ nữ khá trẻ trung. Thoạt liếc mắt, người ta ai cũng biết hai người bọn họ có chút thân mật của vợ chồng nhưng tuyệt đối không phải nguyên ph