Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé

Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé

Tác giả: Noãn Đường

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342178

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2178 lượt.

tôi sẽ không phái người đem số điện thoại di động của tôi nói cho cô biết." Vừa nghĩ tới hành động Lan Sơ xoay người liền đem số điện thoại của mình ném vào thùng rác, Mẫn Huyên liền không nhịn được dở khóc dở cười. Hắn có thể lý giải, nhưng là, nghĩ như thế nào, cũng làm cho hắn cảm giác mình rất thảm. Thậm chí ngay cả số điện thoại cho đi cũng không còn.
"Nếu lúc đó anh viết là hai chữ Tề kỳ này, tôi nhất định sẽ không vứt bỏ." Lan Sơ vô cùng bất đắc dĩ, chuyện kia thật không thể trách cô. Đổi lại là người khác, đoán chừng cũng sẽ làm như vậy.
"Lúc ấy quá vội vàng, tôi không phải là chính mình, tôi khó mà nói." Mẫn Huyên nhìn Lan Sơ một cái, rót vào miệng nửa ly trà quả.
Lan Sơ không nhịn được hỏi tới. "Vậy sau đó thì sao?" Mẫn Huyên dời đến sát vách nhà cô, đã không phải là chuyện một ngày hai ngày rồi. Hắn tùy thời đều có thể nói cho cô biết, hắn chính là Tề kỳ năm đó, em trai hàng xóm ngày đó của cô.
"Sau là muốn nói, nhưng không biết nên nói thế nào. Xa cách nhiều năm như vậy, đột nhiên gặp lại, loại tâm tình này, cô có thể hiểu." Mẫn Huyên cười khổ, giống như lần đầu tiên gặp nhau đem lời không nên nói lại nói ra ngoài. Sau đó càng tiếp xúc càng không nói ra được. Không phải là không muốn, là hoàn toàn không biết nên nói thế nào. Tất cả trí nhớ hắn đối với Lan Sơ, chính là khi bọn họ còn bé. Đảo mắt qua nhiều năm như vậy, cho dù hắn chưa bao giờ quên qua Lan Sơ. Đột nhiên gặp nhau, hắn cũng không nghĩ ra lời dạo đầu như thế nào. Bất luận hắn bây giờ là người nào, đối mặt Lan Sơ, hắn chẳng qua chỉ là Tề Kỳ năm đó.
"Ai. . . . . . Anh bây giờ sống tốt là được, những năm này, ngược lại thật có chút không yên tâm về anh. Anh cũng thế, sau khi đi liền bặt vô âm tín rồi. Ít nhất nên thông báo cho tôi, anh sông có tốt hay không, để cho tôi an tâm. Uổng công tôi cho kẹo ăn nhiều năm như vậy." Lan Sơ nói xong, không khỏi bắt đầu nổi lên khi dễ Mẫn Huyên. Hắn cũng không phải là không có năng lực khôi phục liên lạc với cô. Chẳng lẽ là hiện tại hắn phát tài, sợ cô tiểu nhân bắt buộc hắn báo đáp nhân tình khi xưa sao?
"Ha ha. . . . . . Cô thật là hẹp hòi, còn nhớ tới những thứ kẹo kia. Tôi đền cô là được rồi." Mẫn Huyên không kiềm chế được nở nụ cười, Lan Sơ luôn là như vậy, bất luận thời điểm nào, cũng có thể làm cho hắn vui vẻ.
Lan Sơ hung hăng liếc Mẫn Huyên một cái, bưng chén lên, uống hai hớp trà. Thật ra thì, trong lòng cô cũng không hề cảm thấy thở phào nhẹ nhõm. Cô thủy chung mơ hồ cảm giác Mẫn Huyên giống như có chỗ nào không đúng lắm. Nhưng nếu phải truy đến cùng, cô lại không nói ra được là nơi nào có cái gì không đúng. Có thể là bởi vì bọn họ đã quá nhiều năm chưa từng gặp mặt đi.
"Ba của đứa bé. . . . . . Thật sự vứt bỏ hai người sao?" Đối với cái vấn đề này, Mẫn Huyên vẫn canh cánh trong lòng. Nếu thật sự có người làm thương tổn Lan Sơ cùng đứa bé. Hắn tuyệt sẽ không bỏ qua cho người kia.
Lan Sơ có chút kỳ quái, hỏi ngược lại: "Làm sao vậy?"
"Tôi có thể giúp cô dạy dỗ tên khốn kia." Mẫn Huyên nói thật, chuyện này hắn sẽ không gạt Lan Sơ.
"Không cần, người kia đã bị báo ứng." Lan Sơ sửng sốt, vội vàng nói láo. Mẫn Huyên cũng đừng ăn no rỗi việc thực sự tính toán đòi cho cô cái công đạo gì. Chỉ sợ đến lúc đó người bị đòi công đạo không phải cái người ba không tồn tại đó, mà là cô gan lớn trộm mầm móng của người ta, lại trộm con gái của người ta.
"Vậy sao? Vậy thì tốt." Mẫn Huyên không biết thật giả trong lời nói của Lan Sơ, nhưng nếu cô nói như vậy, hắn liền tin tưởng cô. Cho dù cô thật sự nói láo, tin tưởng cô cũng có lí do của mình. Hắn sẽ không cố ý đi làm trái với ý nguyện của cô.






Kể từ sau khi nói một cách thẳng thừng thân phận của hai người, Mẫn Huyên gần như dính mình ở nhà Lan Sơ.
Phàm là lúc hắn rãnh rỗi, hắn nhất định sẽ nương nhờ trong nhà Lan Sơ, giúp đỡ làm việc nhà, chăm sóc cục cưng. Một đoạn thời gian này, cho cục cưng ăn sữa tươi, thay tã, thậm chí là tắm, Mẫn Huyên đều làm hết.
Vừa bắt đầu, Lan Sơ cũng không cảm thấy có cái gì không ổn. Cho đến khi cô tình cờ phát hiện, lúc Mẫn Huyên ở trêu chọc cục cưng, lại dạy cục cưng gọi hắn là ‘ba’. Lần một lần hai, Lan Sơ làm bộ không để ở trong lòng. Nhưng về sau lặp lại bảy tám lần, trong lòng Lan Sơ có cảm giác không hiểu. Cô không biết Mẫn Huyên có ý gì, hắn cũng không có nói qua hắn muốn làm cha nuôi đứa bé.
Hiện tại bảo bối còn nhỏ, cho nên mỗi lần đáp lại Mẫn Huyên đều là giọng nói ê a. Nhưng đợi đến khi bảo bối biết nói, rất có thể nó sẽ thật sự xem Mẫn Huyên trở thành ba mình. Đây cũng chính là điều khiến trong lòng Lan Sơ cảm giác không thoải mái.
Hơn nữa, Mẫn Huyên chiếm cứ phần lớn thời gian ở chung của cô và cục cưng.
"Xin hỏi cô là?" Lan Sơ kỳ quái nhíu lông mày, cô và người phụ nữ này giống như hoàn toàn không biết. Hơn nữa, cô ta đang nói cái gì? Bộ dáng cô đẹp mắt hay khó coi, liên quan gì tới cô ta?
"Tôi muốn mời cô uống ly cà phê, không biết cô có nể mặt hay không." Người phụ nữ đáp phi sở vấn (hỏi một