Tác giả: Noãn Đường
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342183
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2183 lượt.
ày. Chỉ là, cô không hối hận, cũng sẽ không oán hận bất luận kẻ nào. Dù sao con đường này, là chính cô lựa chọn. Cô sẽ luôn cố gắng, cô sẽ tiếp tục kiên trì, trừ phi Mẫn Huyên cũng không cần cô.
Dẫn Lan Sơ đi vào quán cà phê, người phụ nữ trực tiếp tìm một chỗ an tĩnh nhất, vắng vẻ nhất ngồi xuống. Sau đó, cô ta gọi cho Lan Sơ một ly trà bưởi, còn mình là một ly cà phê.
Phục vụ viên cầm thực đơn vừa đi ra, người phụ nữ chợt lấy ra một gói thuốc thơm, chuẩn bị đốt lửa.
Thấy thế, Lan Sơ vội vàng lên tiếng ngăn cản. "Cái đó, xin lỗi, trước tiên có thể không cần hút thuốc không? Đối với đứa bé không tốt." Mùi thuốc với cô không sao, nhưng với cục cưng sẽ không tốt. Thời điểm cô mang thai, ngay cả Bạch Nhã cũng không dám ở trước mặt cô hút thuốc.
"A, ngại quá, tôi quên mất." Người phụ nữ sửng sốt, nhìn cục cưng trong ngực Lan Sơ một chút, áy náy cười cười. "Ha ha. . . . . . Thật đúng là người làm mẹ."
Lan Sơ gọn gàng dứt khoát mà hỏi: "Cô tìm tôi có chuyện gì?" Nếu không phải đồng tính, vậy đột nhiên xuất hiên một người phụ nữ xa lạ thì nhất định là có chuyện muốn nói với cô. Cô không muốn quanh co lòng vòng, bất luận chuyện tốt hay là chuyện xấu, sớm nói sớm giải thoát.
"Vưu Hải Lâm, là tên của tôi." Người phụ nữ cũng không giống như vội vã tỏ rõ ý đồ tìm đến của mình, đầu tiên vẫn tự giới thiệu mình.
"A." Lan Sơ gật đầu một cái, tên thật ra vô cùng dễ nghe. Người cũng bộ dạng xinh đẹp.
Đột nhiên, người phụ nữ tự xưng là Vưu Hải Lâm thẳng tắp nhìn chăm chú vào đôi mắt của Lan Sơ, nói gằn từng chữ: "Tôi là người phụ nữ của Mẫn Huyên."
"A!" Lan Sơ không khỏi một hồi kinh ngạc, nhưng cô nhanh chóng phản ứng lại, hỏi: "A. . . . . . Có chuyện gì không?" Kỳ quái, phụ nữ của Mẫn Huyên vì sao sẽ đột nhiên chạy đến tìm cô? Hơn nữa, phần lớn thời gian của Mẫn Huyên dường như đều là chôn mình ở nhà cô. Nếu như hắn có phụ nữ mà nói, sẽ không có nhiều thời giờ nương nhờ ở nhà cô như vậy đi. Chẳng lẽ, đây chính là lí do người phụ nữ trước mắt này chủ động tìm tới cửa?
"Cũng không có gì chuyện gấp gáp, tôi chính là muốn giúp Huyên ca xem xét một chút." Nói xong, Vưu Hải Lâm tiếp tục đánh giá đến Lan Sơ. Giống như là đối với Lan Sơ tiến hành một vòng phân tích mới.
Lan Sơ không rõ chân tướng, xem xét? Có ý tứ gì? Cô chắc không phải nghe lầm? Cô thế nào hoàn toàn nghe không hiểu đối phương đang nói cái gì.
"Đứa nhỏ này, là của Huyên ca." Vưu Hải Lâm không để ý đến Lan Sơ vẻ mặt nghi vấn, đem tầm mắt rơi vào trên người đứa bé đang ngủ say. Trong ánh mắt, rõ ràng toát ra một tia cảm xúc hâm mộ.
"À? Không phải, tôi và Mẫn Huyên quan hệ gì cũng không có. Chúng tôi chẳng qua là hàng xóm mà thôi." Lan Sơ bị dọa sợ giật mình, cô biết người thường sẽ hiểu lầm quan hệ giữa cô và Mẫn Huyên. Nhưng thời điểm khi cô thật sự nghe được có người nói ra như vậy, vẫn như cũ không cách nào khống chế được kinh ngạc. Xem ra cô thật sự rất cần thiết, nên cùng Mẫn Huyên giữ một khoảng cách mới được rồi.
"Vậy sao?" Vưu Hải Lâm dường như cũng không để ý quan hệ thật sự giữa cục cưng và Mẫn Huyên, tự nhiên nói: "Nhưng là Huyên ca đối với cô vô cùng để ý."
Lan Sơ đang muốn nói gì đó, bỗng nhiên người phục vụ bưng cà phê cùng trà bưởi đi tới.
Bất đắc dĩ, cô chỉ có thể trước ngậm miệng lại, cái gì cũng không nói.
Đợi đến phục vụ bày trà bưởi của cô và cà phê của Vưu Hải Lâm lên bàn rồi rời đi, cô mới đem lời phải nói lúc trước nói ra. "Đại khái hắn chỉ là trả ơn mà thôi, khi còn bé, tôi thường giúp đỡ hắn." Lan Sơ cũng không phải qua loa tắc trách, cô vẫn cho là như vậy. Nếu đổi lại là cô, cô nhất định cũng sẽ làm như vậy.
"Khi còn bé?" Vưu Hải Lâm hơi nhíu nhíu mày, giống như nghĩ tới điều gì.
"Đúng, khi còn bé, chúng tôi lúc nhỏ cũng là hàng xóm. Nhưng đã xa cách nhau nhiều năm rồi, gần đây mới gặp lại." Lan Sơ không chút nào giấu giếm, nếu Vưu Hải Lâm thật sự là bạn gái của Mẫn Huyên. Chuyện kia vậy dễ làm hơn nhiều. Cô đã không chịu nổi nhiệt tình của Mẫn Huyên. Làm hại cô cùng cục cưng cũng không có thời gian ở chung rồi. Cô mới là mẹ của cục cưng. Mẫn huyên nhiều lắm coi như là cậu.
"Ha ha. . . . . . Tôi biết cô là ai rồi, khó trách Huyên ca sẽ đối với cô để ý." Nghe vậy, khóe miệng Vưu Hải Lâm chợt nâng lên một chút khổ sở, ánh mắt cũng ảm đạm mấy phần.
Lan Sơ vội vàng giải thích. "Cô không nên hiểu lầm, tôi chỉ coi Mẫn Huyên là em trai. Chuyện của hắn, tôi thật sự một chút cũng không biết. Hiện tại biết, tôi sẽ tránh xa Mẫn Huyên, cô không cần lo lắng." Nhìn xem, bọn họ đã làm gì. Cũng thiệt thòi Vưu Hải Lâm tính khí tốt. Nếu nếu đổi lại là người khác, khẳng định đã sớm lấy nước dội cô. Nhưng phàm là phụ nữ bình thường, thì nhất định sẽ không chịu nổi bạn trai của mình ngày ngày cùng với phụ nữ khác, cùng với con người khác, mà không phải chính mình.
Khóe miệng Vưu Hải Lâm khổ sở càng sâu hơn, cô vô cùng khẳng định trả lời: "Vô dụng, Huyên ca sẽ không để cho cô cách xa anh ấy."
"Cái đó, tôi thật sự có chút hồ đồ, đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?" Lan Sơ vô lực thở ra một hơi, tại