Tác giả: Noãn Đường
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342116
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2116 lượt.
ờ khắc này chia li, để cho cô không khỏi đột nhiên cũng nhớ tới lần đầu tiên bọn họ chia li khi còn bé.
Ngày đó thời điểm Mẫn Huyên bị mang đi, cô mới từ trong trường học trở về. Chỉ kém một chút, bọn họ mà có thể mặt đối mặt mà nói một tiếng ‘gặp lại’. Nhưng thời điểm khi cô chạy về nhà, cô chỉ thấy một chiếc xe tải đi mất.
Lần này, bọn họ rõ ràng có thời gian, nhưng bọn họ vẫn như cũ không thể nói một tiếng ‘gặp lại’ thật tốt.
Rốt cuộc là cô thay đổi, hay là Mẫn Huyên thay đổi? Trong lúc hoảng hốt, cô mới phát hiện, cô đối với Mẫn Huyên hình như thật sự quá mức tuyệt tình rồi. Nếu cô xử lý chuyện này thật tốt, bọn họ cũng không dẫn đến tình trạng này. Mặc dù Mẫn Huyên đối với những người phụ nữ khác không chung tình, nhưng người tổn thương trai tim của hắn cũng là cô. Quả báo của hắn, tại sao lại để cho cô thực hiện?
"Lan Sơ."
Đang lúc Lan Sơ tự mình càng lún càng sâu trong suy nghĩ, bên tai của cô đột nhiên truyền đến một giọng nói hết sức quen thuộc lại có chút xa lạ. Cô không khỏi ngơ ngẩn, theo bản năng quay đầu lại tìm theo tiếng nói. Quả nhiên là Đông Lí Lê Hân.
Đứa bé ở trong ngực Lan Sơ, không biết từ lúc nào lại đang ngủ thiếp đi ở trong ngực của cô. Thời điểm khi cô xoay người đối mặt với Đông Lí Lê Hân, vẻ mặt khi ngủ của đứa bé sạch sẽ trong suốt đến mức tận cùng, thoáng chốc sẽ làm cho trái tim của Đông Lí Lê Hân không hề phòng bị đột nhiên bị chấn động một cái.
Thấy thế, Lan Sơ cúi đầu nhìn cục cưng ở trong ngực một chút, nói với Đông Lí Lê Hân: "Tên của cục cưng là Ni Hinh."
Đông Lí Lê Hân nhìn đứa bé không dời mắt, hỏi: "Tôi có thể ôm nó sao?"
"Có thể." Lan Sơ nói xong, liền đưa cục cưng vào trong ngực Đông Lí Lê Hân. "Cám ơn." Chuyện này, Đông Lí Lê Hân có một trăm lý do mặc kệ cô. Chỉ là không nghĩ tới, Đông Lí Lê Hân không so đo hiềm khích lúc trước vẫn giúp đỡ cô. Dĩ nhiên, không biết hắn có thể để cho cô trả một cái giá thật là lớn hay không.
Đông Lí Lê Hân không có đáp lời, thân thể cứng ngắc, lại vô cùng thận trọng ôm đứa bé. Cái loại cảm giác mềm nhũn đó, lại một lần nữa xông lên trong đầu của hắn. Không biết làm sao cảm giác cũng càng thêm mãnh liệt rồi.
"Tôi không muốn tách ra cùng cục cưng." Lan Sơ gọn gàng dứt khoát biểu đạt ra ý nghĩ của mình, đúng vậy, chỉ cần Đông Lí Lê Hân không tách cô cùng cục cưng, vậy bất luận cô phải trả ra như thế nào cô đều có thể chịu đựng. Nhắc tới cũng kỳ quái, ban đầu cô đến tột cùng là vì cái gì lại nhất thời cao hứng muốn sinh con đây? Trước mắt, tất cả hình như đều khác xa so với kế hoạch ban đầu rồi.
"Tôi biết, chúng ta lên phòng nói đi." Đông Lí Lê Hân gật đầu một cái, đưa hành lý cho phục vụ, để đối phương giúp đỡ Lan Sơ mang hành lý lên lầu.
Lan Sơ thuận theo đi theo sau lưng Đông Lí Lê Hân, vừa bắt đầu, cô thật đúng là có chút bận tâm. Không biết Đông Lí Lê Hân có phải vẫn là bộ dáng người khác thiếu hắn mấy chục triệu hay không. Thời gian cách hơn nửa năm, cảm giác hắn hình như không có lạnh lẽo giống như trong trí nhớ của cô. Nhất là mới vừa rồi thời điểm khi hắn nhận lấy cục cưng, cô rõ ràng có thể cảm thấy nội tâm hắn kích động cùng kinh hoảng. Cái loại phản ứng đó, cùng với lần đầu tiên cô ôm cục cựng vào trong ngực cảm giác vô cùng giống nhau. Vì vậy, cô đương nhiên liền không hề cảm thấy lo lắng nữa. Cô gần như có thể khẳng định, Đông Lí Lê Hân sẽ không để cho cô và cục cưng tách ra. Cho nên, cô cũng không vội từ trong ngực Đông Lí Lê Hân ôm cục cưng trở về. Nói thật, bộ dạng Đông Lí Lê Hân ôm cục cưng, cực kỳ đẹp trai. Hơn nữa, tựa hồ cục cưng cũng ngủ yên ổn hơn.
Hai người một trước một sau đi, phục vụ mang theo hành lý đi theo sau hai người.
Đông Lí Lê Hân chưa bao giờ cẩn thận đường đi như vậy, cảm giác ôm cục cưng ở trong ngực, giống như hắn ôm là cái gì trân bảo hiếm thấy.
Thang máy đi tới tầng lầu chỗ ở hắn ở, không nhanh không chậm tìm được cửa phòng khách sạn. Đông Lí Lê Hân một tay ôm đứa bé, một tay móc ra thẻ mở cửa phòng. Sau đó, hắn dẫn đầu đi vào, Lan Sơ không chậm trễ chút nào cùng đi vào.
Đợi đến khi phục vụ đặt toàn bộ hành lý Lan Sơ vào phòng, cũng đóng kỹ cửa phòng, sau đó Đông Lí Lê Hân chủ động mở miệng. "Tôi sẽ không để cho cô tách khỏi Nini, cô có thể tiếp tục sống cùng Nini, tôi chỉ muốn thỉnh thoảng có thể nhìn thấy Nini là được." Mặc dù mấy câu nói đó là nói cho Lan Sơ nghe, nhưng tầm mắt Đông Lí Lê Hân vẫn giằng co ở trên người của đứa bé. Đáng yêu, thật sự là đáng yêu. Làm cho hắn hoàn toàn không có chút hơi sức nào tiếp tục giữ vững vẻ mặt lạnh như băng của mình. Tất cả cảm giác, giống như cũng bị hòa tan thành nước. Để cho hắn vô luận biểu lộ như thế nào, đều không thể lấy lại chút nào.
"Cám ơn." Lấy được bảo đảm của Đông Lí Lê Hân, Lan Sơ hoàn toàn yên tâm. Cô đoán không sai, Đông Lí Lê Hân xác thực sẽ không cưỡng bách cô tách khỏi con. Xem ra hơn nửa năm này, suy nghĩ của Đông Lí Lê Hân cũng chầm chậm xảy ra biến chuyển.
Đông Lí Lê Hân cuối cùng cũng hơi ngẩng đầu, nhìn Lan Sơ nói: "Chỉ là c vì an toàn của cô và Nini, cô phải cùng tôi cùng nha