Tác giả: Noãn Đường
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342111
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2111 lượt.
u trở về." Điểm này là nhất định, không nói đến hắn có thể bỏ công việc quá lâu hay không. Chỉ cần thành phố này có Mẫn Huyên tồn tại, bọn họ nhất định phải sớm một chút trở về. Nơi này, dù sao không phải địa phương bọn họ quen thuộc.
"Được." Lan Sơ không hề nghĩ ngợi, liền gật đầu đáp ứng. Cô sẽ rời đi, tất cả đều là bởi vì sợ Đông Lí Lê Hân sẽ cương quyết giành bảo bối Niếp Niếp của cô. Nếu hắn sẽ không cùng cô đoạt lại cục cưng, thì đương nhiên là trở lại nhà của chính mình vẫn thoải mái nhất yên tâm nhất.
"Hồng cảnh quan, Bạch Nhã và Hoàng tiểu thư cũng tới." Đông Lí Lê Hân thuận miệng nói ra, vì không để cho cả sự tình xảy ra dao động ngoài ý muốn, Hồng Quyên, Bạch Nhã và Hoàng Oanh ngược lại vẫn cố nén không có xuất hiện. Hắn không xác định được trong khách sạn có tai mắt của Mẫn Huyên hay không. Ngộ nhỡ để Mẫn Huyên phát hiện ra điểm gì không đúng, vậy khi hắn muốn dẫn Lan Sơ và đứa bé đi, nhất định sẽ không dễ dàng.
"Họ cũng tới?" Lan Sơ không thể tin được trừng lớn cặp mắt, ba tên kia như thế nào nhịn được không có lao ra đụng ngã cô và cục cưng đây? Điều này thật sự là quá thần kỳ. Họ thế nhưng lại nghe Đông Lí Lê Hân điều khiển.
Đông Lí Lê Hân thấy không phải Lan Sơ kinh ngạc, mà là cảm thấy trên mặt của cô tựa hồ có mấy phần mỏi mệt, liền đề nghị: "Cô trước tiên có thể nghỉ ngơi một chút, một lúc nữa chúng ta sẽ phải lên đường đến sân bay rồi."
"Vậy bọn họ cũng theo chúng ta cùng nhau trở về sao?" Lan Sơ không nhịn được hướng Đông Lí Lê Hân xác định, cô sợ Đông Lí Lê Hân còn có kế hoạch khác, để bọn Hồng Quyên không có phương tiện ngồi cùng máy bay với cô và Đông Lí Lê Hân. Mặc dù cô cảm thấy khả năng này không lớn.
"Ừ." Đông Lí Lê Hân gật đầu một cái, hắn nghiêm túc ôm đứa bé, đem toàn bộ lực chú ý đặt ở trên người của đứa bé.
"Đông Lí tiên sinh, cám ơn anh." Lan Sơ không nhịn được một lần nữa hướng Đông Lí Lê Hân nói cám ơn, cô thật không nghĩ tới, Đông Lí Lê Hân lại có lòng tốt như vậy. Hi vọng phần tốt bụng này của hắn có thể vẫn kéo dài nữa, không cần sau này trở về liền trở mặt rồi.
Trong mắt Đông Lí Lê Hân, cơ hồ chỉ còn lại cục cưng. Hắn vẫn động tác cứng ngắc ôm cục cưng, lại như thế nào cũng không bỏ cục cưng xuống được. Cục cưng thân thể thật mềm, mềm làm cho hắn không khỏi lo lắng, cục cưng có thể hay không sau một giây liền hòa tan. Da cục cưng vô cùng mềm mại, non nớt làm cho hắn không khỏi sợ, chất liệu vải quần áo của mình, có thể hay không không đủ nhẵn bóng, làm cho cục cưng cảm thấy không thoải mái.
Thấy cái bộ dáng này của Đông Lí Lê Hân, Lan Sơ vô cùng yên tâm ngồi xuống nghỉ ngơi. Đông Lí Lê Hân dù sao cũng là cha ruột của cục cưng, khiến một người mẹ rời khỏi con của mình, đích xác rất tàn nhẫn. Nhưng khiến một người cha rời khỏi con của mình, cũng tàn nhẫn giống như nhau.
Nếu Đông Lí Lê Hân không ép buộc cô rời khỏi cục cưng, vậy cô như thế nào lại không một lần nữa cướp đoạt lại cục cưng vốn cũng không nhiều thời gian chung đụng với hắn. Huống chi từ khi cục cưng chào đời tới nay, đây là lần đầu tiên Đông Lí Lê Hân nhìn thấy cục cưng. Coi như hắn muốn ôm cục cưng trở lại thành phố của bọn họ, cô cũng sẽ không nói cái gì, càng sẽ không cảm thấy có cái gì.
Lan Sơ vốn tưởng rằng Đông Lí Lê Hân sẽ luôn luôn ôm cục cưng, cho đến khi bọn hắn rời thành phố này về nhà. Nhưng chưa từng nghĩ, vừa lên máy bay, Đông Lí Lê Hân liền đem cục cưng nhẹ nhàng đưa về trong ngực Lan Sơ. Sau đó, cùng mẹ hắn đến khoang hạng nhất.
Đối với lần này, Lan Sơ cũng không có ý kiến gì. Lấy thân phận của Đông Lí Lê Hân, hắn đại khái là sợ sẽ bị người ngoài biết sự thật hắn đã có một cô con gái. Với hắn mà nói, có lẽ sẽ không bị ảnh hưởng quá lớn. Nhưng cuộc sống của cô và cục cưng, thì nhất định sẽ bị làm long trời lở đất.
Hơn nửa năm chưa từng gặp mặt mặt, ba vị bạn tốt một đường vừa nói vừa cười về đến nhà, Lan Sơ cũng vui vẻ thoải mái.
Có bọn Hồng Quyên ở đây, mang hành lý, công việc dọn dẹp phòng cũng không tới phiên cô động thủ. Cô chỉ việc ôm cục cưng, tìm một góc thoải mái chờ là được.
Bởi vì Lan Sơ nguyên bản là không có kế hoạch muốn định cư ở bên ngoài thành phố, cô vốn chỉ ở ngoại thành tránh phong ba một hai năm, đợi đến khi Đông Lí Lê Hân kết hôn, hoặc là quên đi sự tồn tại của cô và cục cưng liền trở lại. Cho nên, cô không có hủy bỏ nhà trọ của cô. Nếu không, đột nhiên từ ngoại thành chạy trở về, cô liền chỗ ở cũng không có. Mặc dù cô có thể lựa chọn trở về nhà mẹ dạ xoa của mình, nhưng là tất cả hàng xóm đều rất quen thuộc. Cô chợt mang theo cục cưng trở về, không chừng sẽ bị những bà tám bàn tán thành cái dạng gì.
"Hồng bang cái gì? Người nào à?" Lan Sơ nghi hoặc nhìn Hoàng Oanh, lời nói không đầu không đuôi , là ai và ai a?
"Mẹ nó, cậu thế nhưng không biết Hồng bang là ai?" Bạch Nhã không chịu được trợn trắng cả mắt, trước kia sau khi Lan Sơ trộm hết mầm móng của Đông Lí Lê Hân, cũng hết sức quả quyết liền đem đối phương quên không còn một mống.
Lan Sơ thành thực l