XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé

Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé

Tác giả: Noãn Đường

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342104

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2104 lượt.



Mặc dù ông nội Đông Lí phản đối không chỉ một lần, nhưng bà nội Đông Lí vẫn là căn cứ từ tâm nguyện của mình, vẫn như cũ thường kêu hai người con gái Lam gia đến Đông Lí thị chơi. Thậm chí so với trước kia còn thường xuyên hơn.
Vì thế, ông nội Đông Lí và bà nội Đông Lí xảy ra không ít mâu thuẫn. Nhưng bà nội Đông Lí chính là muốn làm theo ý mình, không chịu thỏa hiệp với ông nội Đông Lí chút nào. Phải làm người ác, tự ông làm đi. Bà sẽ không vì suy nghĩ ích kỷ của ông, làm khó hai chị em khiến người khác yêu thích như vậy.
Đầu mùa hè, khí hậu dễ chịu. Trong hậu hoa viên của chủ trạch Đông Lí thị, tất cả thực vật đều xanh um tươi tốt, vô cùng tốt.
Đá cẩm thạch xây dựng mà thành, trong lương đình phong cách cung đình Châu Âu cổ kính. Một bà già và hai thiếu nữ, ba người phụ nữ, đang vui vẻ phẩm trà, đánh cờ. Hai năm gần đây, bà nội Đông Lí si mê chơi cờ. Bất luận cờ gì, cũng hết sức mê muội. Thời điểm mỗi một lần Lam Mộng Kỳ cùng Lam Hạ Nhụy tới cửa thăm hỏi, cũng nhất định sẽ bồi bà nội Đông Lí chơi cờ thật lâu.
Ba người ngồi ở trong đình, một mặt mũi hòa ái hiền lành, hai trẻ tuổi ngọt ngào diễm lệ. Đứng ở ngoài hoa viên xa xa nhìn vào, ba người như vậy ngược lại tạo nên một hình ảnh duy mỹ có chút ấm áp.
Lam Mộng Kỳ một phen nhận lấy mấy tấm hình, nhanh chóng nhìn qua một lần. Hai lông mày xinh đẹp nhất thời liền gắt gao nhăn lại với nhau. "Cô ta trở lại làm cái gì? Cô ta không phải đã rời đi rồi sao?" Lam Mộng Kỳ tức giận đem tấm hình ném trên mặt đất, cùng sử dụng gót giày cao gót hung hăng hướng tấm hình dẫm mấy cái.
"Hơn nữa, cô ta không phải một mình trở về, cô ta còn dẫn theo một đứa bé thật đáng yêu, là một bé gái. Nhìn số tuổi đứa bé, hẳn là con của Đông Lí tiên sinh." Trợ lý không có ngăn cản hành động của Lam Mộng Kỳ, tiếp tục bổ sung lời nói mà hắn vẫn chưa nói hết. Hiện tại chuyện này cũng đã xử lí không tốt, trước khi đứa bé chưa ra đời cũng đã không giải quyết được. Huống chi đứa con đã được sinh ra rồi?
"Cô ta không phải chỉ cần đứa bé sao? Cô ta bây giờ trở về liền không sợ Đông Lí sẽ đem đứa bé mang đi sao?" Lam Mộng Kỳ bàn chân dẫm càng thêm dùng sức, mỗi một cái, cũng chính xác vô cùng thẳng tắp dẫm ở bên trong tấm hình trên mặt người kia. Giống như là muốn dùng cái này để nguyền rủa đối phương.
"Tôi hoài nghi rất có thể chính là Đông Lí tiên sinh tự mình đi đón họ trở về." Trợ lý vốn không muốn lắm mồm, nhưng suy nghĩ một chút, hắn vẫn là không nhịn được nói ra. Hắn vẫn luôn có chút cảm thấy kỳ quái, Đông Lí Lê Hân và mẹ hắn nói muốn đi du lịch, liền vội vội vàng vàng trực tiếp xuất phát đi du lịch? Nơi bọn họ đi du lịch, cũng không phải là địa điểm du lịch gì, mà là một thành phố lớn hết sức bình thường. Chẳng lẽ nói Đông Lí Lê Hân và mẹ hắn chỉ là muốn đi ra ngoài cảm thụ một chút những phong tục tập quán của thành phố khác sao? Này giống như rất không có khả năng rồii.
"Tại sao nói như vậy?" Lam Mộng Kỳ cuối cùng vẫn dừng lại chân, vẻ mặt thành thật chờ trợ lý giải thích.
Trợ lý mấp máy môi, đem một chút tin tức hắn không nghĩ nói cho Lam Mộng Kỳ, thổ lộ ra, "Ngày cô ta trở về, chính là ngày Đông Lí tiên sinh và mẹ hắn đi du lịch trở về, hơn nữa bọn họ hình như là ngồi cùng chuyến bay. Địa điểm lên đường cũng là cùng thành phố." Biết một cái tin như vậy, trong lòng Lam Mộng Kỳ nhất định sẽ không dễ chịu. Nói không chừng còn nhất thời xúc động, làm ra một chút chuyện thiếu suy tính. Nhưng nếu như không nói, trong lòng Lam Mộng Kỳ có lẽ lại thêm một chút phòng bị. Cân nhắc xông, hắn vẫn là nên nói ra.
"Anh xác định?" Thái độ Lam Mộng Kỳ càng thêm âm trầm, cô rõ ràng vẫn luôn theo dõi rất chặt. Người phụ nữ kia rốt cuộc là dùng biện pháp gì để hấp dẫn lực chú ý của Đông Lí Lê Hân?
"Xác định." Người trợ lý khẳng định gật đầu một cái. "Cho nên, tôi mới có thể gấp gáp như vậy đi tìm cô." Loại chuyện như vậy, ở Lam gia nhất định là không có tiện nói chuyện với nhau .
Lam Mộng Kỳ nắm chặt hai quả đấm, tức giận một câu cũng nói không nên lời rồi. Lúc trước cùng bà nội Đông Lí chơi rất vui vẻ, tâm tình tốt cũng triệt để trở thành hư không. Cô có thể dỗ bà nội Đông Lí cao hứng thì thế nào? Đến bây giờ, Đông Lí Lê Hân ngay cả con mắt cũng không có nhìn qua cô một cái. Nếu như Đông Lí Lê Hân không chịu nghe lời nói của bà nội, vậy tất cả cố gắng của cô thì có ích lợi gì?
Thấy thế, người trợ lý không khỏi hỏi: "Muốn áp dụng hành động gì sao?" Bất luận Lam Mộng Kỳ muốn làm cái gì, đều là làm cho sớm dễ dàng giải quyết sạch sẽ hơn.
"Trước theo dõi một chút lại nói, nếu cô ta thức thời không đi trêu chọc Đông Lí, vậy coi như xong. Nếu không, tôi nhất định sẽ không bỏ qua cô ta." Lam Mộng Kỳ hít một hơi thật sâu, quyết định trước không cần bứt dây động rừng, nhưng ánh mắt của cô lại ngoan lệ tới cực điểm. Trước kia mấy kế hoạch cũng không có thành công, nói vậy trong lòng đối phương cũng sớm đã có phòng bị rồi. Tùy tiện hành động, chưa chắc là có thể chiếm được tiện nghi gì. Hoặc là bất động, một khi đã động thủ nhất định p