Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé

Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé

Tác giả: Noãn Đường

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342093

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2093 lượt.

là khách sạn sao?"
"Anh không cần hẹp hòi đi, là tự anh kêu tôi tới mà, mời tôi ăn bữa cơm anh thiếu nửa miếng thịt sao?" Lan Sơ hơi có chút khinh bỉ liếc Đông Lý Lê Hân một cái. Người có tiền đều như vậy, thậm chí ngay cả bữa cơm cũng không muốn cho cô ăn. Huống chi vẫn là tự hắn tìm cô tới đây. Lãng phí thời gian quý giá của cô, cô không có thu lệ phí của hắn cũng đã là quá tốt rồi.
"Tới đây." Đông Lý Lê Hân không muốn nói nhảm cùng Lan Sơ nữa, xoay người đi về phía phòng khách.
Lan Sơ rất không cao hứng thái độ Đông Lý Lê Hân lạnh giọng ra lệnh cho mình, nhưng mà mới vừa rồi chú đầu bếp làm nhiều thức ăn ngon cho cô như vậy, trước hết cô tạm thời tha thứ cho hắn thôi. Chỉ là, cô cũng không muốn đem thời gian lãng phí ở trên người của Đông Lý Lê Hân. Vì vậy cô chủ động nói ra: "Uông tiên sinh nói anh tìm tôi có việc, chuyện gì, nói mau đi, trời cũng sắp tối, tôi không muốn trở về quá muộn."
Đột nhiên Đông Lý Lê Hân quay người lại, một phen nắm được tay trái còn quấn băng của Lan Sơ. Trên tay dùng sức, đồng thời mở miệng lạnh lùng uy hiếp. "Trước khi đứa bé ra đời, cô còn dám đụng vào thí nghiệm một lần nữa, tôi liền nhốt cô vào một gian phòng!"
"Buông tay, anh bóp đau tôi rồi." Lan Sơ nhất thời nhíu lông mày, tay trái bị Đông Lý Lê Hân bóp làm đau.
"cố có nghe hay không? Đừng cho là tôi đang nói đùa." Căn bản Đông Lý Lê Hân sẽ không để ý đến thanh âm kêu đau của Lan Sơ, trên tay tiếp tục dùng lực. Trên mặt uy hiếp cũng càng tăng lên rồi.
Lan Sơ tức giận. "Tôi nói anh buông tay!" Người này là có ý gì, biết rõ cô bị thương còn dùng lực bóp tay của cô, hắn muốn cho cô bị thương lần nữa sao? Nếu mà miệng vết thương của cô nứt ra, có phải hắn sẽ phụ trách cuộc sống ăn uống thường ngày của cô hay không?
"Cô trả lời tôi trước!" Chậm chạp không lấy được bảo đảm của Lan Sơ, giọng của Đông Lý Lê Hân càng thêm rét lạnh. Hắn nắm thật chặt tay trái Lan Sơ, chính là không chịu buông ra.
"Nếu như mà vết thương trên tay tôi nứt ra, tôi liền trực tiếp ở nơi này, lúc nào vết thương lành, thì tôi mới đi." Lan Sơ lạnh lùng cười một tiếng, không sợ hãi chút nào nhìn thẳng vào ánh mắt tàn ác của Đông Lý Lê Hân. Cô làm thí nghiệm thì thế nào? Hắn cho cô là ngu ngốc sao? Coi như cô ngu ngốc thật, thì bản năng người mẹ cũng sẽ khiến cô đem hết toàn lực bảo vệ tốt con của mình. Cô dám mang bụng bầu làm thí nghiệm, chứng tỏ cô khẳng định một trăm phần trăm, thí nghiệm sẽ không tạo thành bất kỳ tổn thương nào đối với đứa nhỏ trong bụng của cô.
"Cô là người điếc sao? Tôi nói sao cô trả lời tôi —!" Đối với Lan Sơ ông nói gà bà nói vịt, nhiều lần phản ứng hỏi một đằng trả lời một nẻo, rốt cuộc Đông Lý Lê Hân không thể nhịn được nữa rống lên. Hắn chỉ muốn có một bảo đảm mà thôi, rốt cuộc đây là có bao nhiêu khó khăn? Chẳng qua là một thời gian không làm thí nghiệm mà thôi, chẳng lẽ lúc này muốn tính mạng của người phụ nữ ngu ngốc này sao?
"Anh mới là điếc, tôi nói anh buông tay!" Lan Sơ đối chọi gay gắt, không chút nào chịu nhượng bộ. Đông Lý Lê Hân đúng là tên khốn, hắn có tư cách gì ra lệnh cho cô? Vừa mở miệng cứ không khách khí như vậy, cô sẽ đáp ứng hắn mới là lạ. Có bản lãnh hắn liền động thủ đi.
Đang lúc hai người bất phân thắng bại, thời điểm ai cũng không chịu nhường bước, Uông Tĩnh Phong đột nhiên vọt vào.
"Tiểu Hân Hân, Tiểu Hân Hân, tỉnh táo, cậu hãy tỉnh táo, vết thương trên tay Lan Sơ sẽ vỡ ra đó." Uông Tĩnh Phong vừa nói, vừa thận trọng gỡ bỏ bàn tay Đông Lý Lê Hân dùng sức nắm cổ tay Lan Sơ. Chẳng qua vừa rồi hắn chỉ phân tâm một chút thôi, thế nào hai người liền cãi nhau vậy. Quả nhiên hắn không rời đi là một dự định vô cùng chính xác.
Lan Sơ xoa xoa tay trái bị Đông Lý Lê Hân bóp thành vết đỏ ửng, khóe miệng nâng lên đường vòng cung giễu cợt, hỏi: "Rốt cuộc anh là ngu ngốc, vẫn còn cảm thấy tôi là ngu ngốc sao? Tôi là mẹ của đứa bé, anh cho rằng tôi sẽ không để ý đến an toàn của đứa bé sao? Chuyện này anh không phải để ý, chuyện không nên quản anh lại quản rất hăng say, làm dáng cho ai nhìn?" Cô làm thí nghiệm như thế nào không an toàn, còn thua xa chuyện hai lần trước, làm thí nghiệm an toàn gấp trăm lần. Vì sao hai chuyện kia hắn đều không trông nom? Cố tình muốn xen vào thí nghiệm của cô?
"Vậy vết thương trên tay cô là từ đâu tới?" Nếu không phải là bị Uông Tĩnh Phong ngăn cản, tuyệt đối Đông Lý Lê Hân sẽ bóp tay trái bị thương của cô lần nữa. Đã bị thương, còn dám mạnh miệng nói an toàn.
Lan Sơ giơ giơ tay trái của mình, trả lời: "Đây là tay tôi, không phải tay đứa bé!"
"Nhưng cô mất máu quá nhiều, sẽ làm bị thương đến đứa bé!" Đông Lý Lê Hân có chút sắp điên rồi, người phụ nữ ngu ngốc này đến cùng là có bao nhiêu ngu ngốc?
Lan Sơ cũng không thể nhịn được nữa. "Làm sao anh không nói đoạn thời gian trước tôi thiếu chút nữa xảy ra tai nạn xe cộ, còn có một người xấu thiếu chút nữa đột nhập vào phòng muốn mạng của chúng tôi? So với hai chuyện này, tôi làm thí nghiệm không biết an toàn gấp bao nhiêu lần!" Ngày ngày lấy chuyện cô làm thí nghiệm để nói, đây là muốn t


pacman, rainbows, and roller s