Tác giả: Noãn Đường
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342100
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2100 lượt.
kiên nhẫn giải thích: "Tôi cũng không phải là ngày đầu biết cô, thời điểm cô ở trong nhà của Đông Lý, có thể ăn ngon ngủ ngon, mỗi ngày tinh lực gấp trăm lần, nhìn lại bộ dạng cô bây giờ một chút, rất tiều tụy. Chỉ cần tùy tiện suy nghĩ một chút, nên cái gì cũng hiểu rồi."
Lan Sơ cẩn thận suy nghĩ, tạm thời bỏ qua nghi ngờ của mình. "Cám ơn, anh thật có lòng." Cho dù Uông Tĩnh Phong thật sự có vấn đề gì, nói vậy cũng sẽ không muốn tổn thương cô. Hắn dù sao cũng là người của Đông Lý Lê Hân, việc hắn làm, cũng coi là tương đối bình thường.
"Cô thay vì khách khí với tôi như vậy, không bằng nghĩ biện pháp buông lỏng tâm tình, khôi phục lại trạng thái ngày trước của cô, cái bộ dáng này của cô, thật sự làm cho người ta không quen." Uông Tĩnh Phong ân cần khuyên bảo. Nhanh chóng khôi phục đi, tiếp tục như vậy nữa, hắn không bảo đảm mình sẽ không lộ chuyện ở trước mặt của Lan Sơ. Đến lúc đó, người xui xẻo nhất định là hắn. Sau khi Lan Sơ và Đông Lý Lê Hân ầm ĩ, nhất định cũng sẽ đem ánh mắt thù hận tập trung ở trên người của hắn.
Lời khuyên của Uông Tĩnh Phong xác thực rõ ràng có tác dụng vô cùng. Mặc dù chất lượng giấc ngủ vẫn có một chút chịu ảnh hưởng, chỉ là Lan Sơ đã buông xuống tất cả phòng bị.
Đối với lần này, Uông Tĩnh Phong cao hứng không được. Sau khi vội vội vàng vàng giao lại xui xẻo cho Đông Lý Lê Hân, sẽ không đi thăm Lan Sơ nữa. Hắn chịu đủ ánh mắt không giống người của Lan Sơ rồi, cũng chịu đủ thái độ nhiệt tình quá đáng của Lan Sơ rồi. Hắn dám khẳng định, tương lai không lâu, những thứ này cũng sẽ trở thành lý do Đông Lý Lê Hân sẽ tính sổ với hắn.
Ngược lại Lan Sơ có thể hiểu hành động Uông Tĩnh Phong không tới cửa thăm hỏi nữa, nhưng vẫn là có chút thất vọng hắn lại một lần ngay cả chào hỏi cũng không có liền biến mất. Nói thế nào bọn họ cũng coi là người quen, coi như không muốn trở lại cũng có thể trước đó nói một tiếng.
Chỉ là cứ như vậy, cuộc sống của cô lại khôi phục được trạng thái như cũ. Trừ thỉnh thoảng sẽ có chút hoảng hốt, căn bản không còn vấn đề gì.
Khí trời càng ngày càng lạnh rồi, quần áo dầy cộm nặng nề, khiến hành động Lan Sơ bắt đầu thay đổi có chút nặng nề. Nhưng cô vẫn kiên trì như cũ xế chiều mỗi ngày đi công viên rèn luyện vận động. Thời điểm rảnh rỗi nhàm chán, buổi sáng cô cũng sẽ ra ngoài đi bộ một vòng.
Mang túi xách chuyên dụng của phụ nữ có thai mà Hồng Quyên mua cho mình, mặc váy Thu Đông của phụ nữ có thai mà Bạch Nhã tỉ mỉ vì mình chọn lựa, Lan Sơ nhàn nhã lại hướng công viên tiến đến. Vậy mà đi đến đoạn đường này, tâm tình của cô cũng không thể nào vui vẻ. Nhìn hai bên đường sá, cây cối cơ hồ trụi sạch sẽ, cô tự nhiên cảm thấy có chút u buồn. Cuối mùa thu, quả nhiên là một mùa dễ dàng làm cho người ta vẻ u sầu lung tung.
Đi đường hết sức thuận lợi, Lan Sơ thường vòng hai vòng lớn ở trong công viên rồi mới đi trở về.
Bình yên vô sự đi qua con đường lớn đèn xanh đèn đỏ, lại đi qua một con đường nhỏ. Cảm giác uể oải, khiến Lan Sơ không nhịn được ngáp cả ngày. Ở thời điểm cô cảm giác tinh thần mình có chút hoảng hốt, cô chợt thấy có một tờ giấy bị xé nhỏ, giống như bông tuyết từ trên trời giáng xuống.
Sự phát hiện này, khiến Lan Sơ không khỏi ngây ngẩn cả người. Cô theo bản năng ngẩng đầu đi xem, nhưng không thấy gì cả.
Vì vậy Lan Sơ cúi đầu tiếp tục đi trở về. Nhưng mà mới vừa đi được mấy bước, trong bụng của cô đột nhiên đau nhói. Điều này làm cho cô theo bản năng dừng bước lại, ôm lấy bụng của mình.
Nháy mắt, một chậu hoa gốm sứ cồng kềnh, đột nhiên ở cách mũi chân của cô không tới năm centimet vỡ ra từng mảnh. Trong bùn đất trong chậu hoa cùng thực vật tung tóe đầy mặt đất.
Lan Sơ gần như không chút do dự liền trốn ở mái che của cửa hàng ven đường. Sau đó ngơ ngác nhìn thứ mới vừa rồi chỉ kém một chút nữa là có thể đập vào đầu cô, thậm chí là đập vỡ bồn hoa nhỏ, thật lâu cũng không lấy được thần trí.
Chuyện xảy ra giống như vô cùng đột ngột, đồng thời ngay cả người đi qua đường cùng Lan Sơ, cũng không có nhận thấy được sự việc xảy ra như thế nào. Từng cái một tất cả đều vội vội vàng vàng trôi qua. Mặc dù có một chút tò mò cùng ánh mắt tìm kiếm, nhưng thủy chung không có một người tiến lên hỏi thăm.
Không bao lâu, lại có mảnh vụn tờ giấy từ trên trời nhẹ nhàng rơi xuống. Cũng kèm theo khăn lông, bàn chải đánh răng đại loại gì đó.
Lan Sơ ngơ ngẩn, giơ chân lên, tiếp tục trở về phòng trọ của mình. Nhưng mà, vô luận như thế nào cô cũng không dám đi trên lối đi bộ. Đần độn dọc theo cửa hàng ven đường, cố gắng để cho mình đi ở dưới mái hiên.
Lần đầu tiên, cô cảm giác mỗi ngày mình ít nhất phải đi qua đi lại một lần đường, rất xa xôi.
Lan Sơ không biết chính mình làm thế nào trở về nhà trọ, cô chỉ biết mình vô cùng mệt mỏi, một loại mệt mỏi chưa có bao giờ. Giống như trước, cô đi thật lâu, rất xa lối.
Một bộ dáng si ngốc đi vào phòng ngủ nằm xuống, Lan Sơ bắt đầu nỗ lực hồi tưởng chuyện vừa mới xảy ra. Chỉ là cô suy nghĩ hồi lâu, đại não thủy chung một mảnh trống không. Ngược lại làm cho cô nhớ lại câu nói của Uôn