Tác giả: Noãn Đường
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342109
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2109 lượt.
g Tĩnh Phong khuyên cô: Người dù thế nào xui xẻo, cũng sẽ có mức độ.
Mức độ? Đây chính là mức độ sao? Chuyện làm thí nghiệm bị thương tay có thể không tính, dù sao đó là chuyện chính cô làm ra. Như vậy, từ lần liên tiếp ba lượt thiếu chút nữa gặp tai nạn xe cộ, đến kẻ tội phạm trộm cắp tìm tới cửa, mới vừa rồi thiếu chút nữa cô bị chậu hoa không biết vì sao từ trên trời rớt xuống đập chết. Một chuyện lại một chuyện, mức độ rốt cuộc ở nơi nào?
Nhẹ nhàng xoa bụng đã nổi lên cao cao của mình, Lan Sơ khống chế không được đôi tay run rẩy.
Nếu không phải là mới vừa rồi cô đột nhiên đau bụng, nếu không phải là mới vừa rồi Niếp Niếp của cô đột nhiên bướng bỉnh đá cô một cước. Hiện tại, mẹ con cô đã được cấp cứu ở trong bệnh viện, hay là hồn cũng đã chầu trời rồi sao?
Nghĩ tới đây, Lan Sơ bất chợt ngồi thẳng người lên một chút. Lấy điện thoại di động từ trong túi sách ra, ra sức tìm kiếm người liên lạc ở trong danh bạ.
Nhưng mà, bất luận cô lục lọi như thế nào, tìm như thế nào, chính là không tìm được thông tin liên lạc hay số điện thoại để có thể liên lạc cùng Đông Lý Lê Hân hoặc Uông Tĩnh Phong.
Tức giận ném xuống điện thoại di động, Lan Sơ mở ngăn kéo tủ đầu giường ra, lấy ra hiệp nghị cô ký cùng Đông Lý Lê Hân. Cẩn thận nhìn hiệp nghị hai lần, trừ hiệp nghị cô ký cùng Đông Lý Lê Hân, cô vẫn không có tìm thấy thứ mình muốn tìm.
Nội tâm sợ hãi, khiến Lan Sơ hoàn toàn không có kiên nhẫn. Cô không thể nhịn được nữa phát hỏa với hiệp nghị ký cùng Đông Lý Lê Hân đề nghị. "Người này, có lầm hay không, đem phương thức liên lạc nói cho mình biết thì anh ta sẽ ít đi nửa khối thịt sao? Anh ta thật ra chỉ biết có chuyện gì sẽ để cho Uông Tĩnh Phong tới tìm mình, vậy thời điểm mình có chuyện thì làm sao tìm được anh ta?"
Thở phì phò ném hiệp nghị trong tay, Lan Sơ tủi thân muốn rơi nước mắt. Luôn miệng uy hiếp cô không cho cô tổn thương đứa bé, trước mắt thật sự có chuyện, người này ngay cả một bóng người đều nhìn không đến.
Thời điểm Hồng Quyên bận rộn, mỗi ngày đầu óc đều choáng váng, ngay cả thời gian gọi điện thoại cho cô cũng không có. Mà Bạch Nhã cùng Tây Môn Hạo Vũ vẫn còn dây dưa với nhau, ngay cả chuyện của chính cô ấy cũng xử lý không xong, đâu còn có tinh lực để ý đến chuyện của cô? Về phần Hoàng Oanh, càng thêm bặt vô âm tín. Ngay cả khi cô dùng điện thoại di động mà Hoàng Oanh bí mật mua cho cô, cũng không có cách nào liên lạc với Hoàng Oanh. Chứ đừng nói muốn tìm ra cô ấy, miễn bàn đến việc nhờ cô ấy giúp cô điều tra chuyên hôm nay một chút rồi.
Nếu không phải là ba bạn tốt của cô cũng không trông cậy được, cô mới sẽ không nghĩ đến tìm Đông Lý Lê Hân ra mặt. Buồn cười nhất chính là, từ đầu đến cuối cô cũng không có phương thức liên lạc với Đông Lý Lê Hân cùng Uông Tĩnh Phong. Bọn họ giống như là cố ý, không cho cô một đường sống.
May mắn hôm nay cô không có xảy ra chuyện gì xấu, nếu như cô thật bị đập ngã, không biết được vị Đông Lý tiên sinh có phải hay không sẽ hối hận không có sớm đem phương thức liên lạc cho cô. Cô thật sự không nghĩ ra, cuối cùng Đông Lý Lê Hân có phải thật lòng muốn bảo bối Niếp Niếp của cô hay không. Cho dù là mượn bụng sinh con, hắn cũng nên nỗ lực bảo vệ người thân của cô an toàn một chút.
"Ai. . . . . ." Thật thở dài một hơi, không còn cách nào Lan Sơ chỉ có thể trở về trên giường nằm tiếp.
Lúc trước cô bị kinh sợ thật không nhỏ, lần này so sánh với mội lần gặp tội phạm trộm cắp khiến cô còn sợ hãi hơn. Cô không xác định được, lần này đến tột cùng là có người cố ý làm, hay là trùng hợp. Cho dù là trùng hợp, cũng khéo trùng hợp quá mức không thể tưởng tượng nổi.
Đứng ở dưới lầu nhà trọ của Lan Sơ, Uông Tĩnh Phong không ức chế được buồn bã liên tiếp thở dài. Bây giờ mới được nghỉ mấy ngày, thế nhưng lại bắt hắn tới nơi này phục vụ người giả danh khoa học kia. Hơn nữa còn lợi dụng thời gian tự do sau khi tan việc của hắn để đến thăm.
Nhắc đến nguyên nhân cũng buồn cười, chẳng qua là Lan Sơ xui xẻo thiếu chút nữa là bị chậu hoa rơi xuống đập vào đầu. Vì vậy, Đông Lý Lê Hân sau khi bị Lan Sơ mắng một trận , liền có thể ngay thẳng bắt hắn đến đây. Vì để chứng minh Đông Lý Lê Hân luôn luôn quan tâm đứa bé trong bụng Lan Sơ. Vấn đề là, tên kia làm như biết rõ tất cả, không sợ Lan Sơ sẽ biết hắn ta bí mật cài đặt máy theo dõi trong nhà cô sao?
Suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng Uông Tĩnh Phong chỉ có thể cam chịu số phận đi lên lầu, nhấn chuông cửa nhà trọ của Lan Sơ.
Bên trong nhà, Lan Sơ ngủ đến trời đất mịt mù. Hoảng sợ trở về nhà, cô chỉ muốn nằm một chút nhưng lại ngủ say. Cũng không biết có phải do liên tiếp mấy ngày nay ngủ không được tốt, hay là cô luôn bị giật mình. Nên bây giờ ngủ rất say. Vì vậy, cô thật sự không nghe được âm thanh phát ra từ chuông cửa.
Uông Tĩnh Phong biết Lan Sơ nhất định đang ở nhà, liền nhẫn nại nhấn hơn mười tiếng chuông. Cho đến khi bên trong nhà rốt cuộc truyền đến âm thanh rất nhỏ của Lan Sơ, mơ hồ hỏi.
"Không sao, chỉ là, lần tới tốt nhất