XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé

Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé

Tác giả: Noãn Đường

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342108

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2108 lượt.

lỗi Lan tiểu thư, tôi cần sự cho phép của Đông Lý tiên sinh, mới có thể quyết định có thể cho cô hay không." Uông Tĩnh Phong nói thật. Thân phận Lan Sơ vô cùng quan trọng, hắn nghĩ không cẩn thận không được.
"Được rồi, vậy tôi không có việc gì rồi, anh có thể đi." Lan Sơ thất vọng thở dài, cũng không làm khó Uông Tĩnh Phong nữa.
"Hẹn gặp lại." Uông Tĩnh Phong giống như được giải thoát, lập tức đứng dậy tạm biệt. Chỉ là, tâm trạng hôm nay của hắn tốt hơn so với lúc trước. Thức ăn ngon quả nhiên là mạnh, khó trách mỗi lần Lan Sơ đi đến nhà của Đông Lý Lê Hân, đều có thể ăn mạnh như vậy.
Nhưng nhìn lại Lan Sơ, tâm tình của cô rõ ràng không mạnh mẽ như lúc xưa. Không có cách liên lạc với Uông Tĩnh Phong và Đông Lý Lê Hân, cô cũng không quá quan tâm.






Lan Sơ tuyệt đối không nghĩ tới, bất an của mình lại nhanh trở thành thực tế như vậy. Sáng sớm cô vừa được Uông Tĩnh Phong bảo cô yên tâm kết quả điều tra, buổi chiều thì đã xong việc. Mà bây giờ ngoài ý muốn, rốt cuộc lại làm cho hoài nghi của cô vẫn dấu kín ở đáy lòng biến thành khẳng định.
Có lẽ là thói quen thành tự nhiên, sau khi ngủ trưa thức dậy, Lan Sơ vẫn là nhịn không được ra cửa. Chỉ là vì lý do an toàn, cô vẫn là dán ven đường cửa hàng đi tiếp. Sau khi thuận lợi đi tới công viên, mới thả lỏng cảnh giác.
Vậy mà, mới đi nửa vòng, Lan Sơ lại mơ hồ cảm thấy hình như có người ở theo dõi mình. Quay đầu nhìn lại, rồi lại không thấy bất kỳ một nhân vật khả nghi nào.
Không biết là xuất phát từ tâm lý gì, khi Lan Sơ đi đến gần hồ nước thì cô chợt dừng chân lại ở một nơi người thưa thớt. Cũng gần như tại một giây kế tiếp, thân thể của cô đột nhiên bị một cỗ ngoại lực cường đại đẩy xuống mặt hồ. Nước hồ lạnh thấu xương, nhất thời nuốt trọn cả người cô.
Đại khái là trong lòng sớm có nghi ngờ, khi chìm vào trong nước Lan Sơ không kinh hoảng chút nào. Cô lập tức nín thở, huy động chân tay, bơi tới nơi cô đã sớm xem xét, nơi có thật nhiều thực vật chống đỡ mới lảo đảo bò lên bờ.
"Đừng véo, hôm nay mình rơi vào trong hồ nước." Lan Sơ dùng sức đẩy tay Hoàng Oanh ra, vô cùng mất hứng bưng kín mặt của mình.
"Nhưng mà bây giờ cậu không phải rất tốt sao?" Bạch Nhã vừa nói vừa muốn kéo tay nhỏ bé của Lan Sơ ra, tiếp tục giày xéo gương mặt của cô một phen, nhưng bị Hồng Quyên kéo lại. "Được rồi, một lát nữa véo đi, trước hỏi một chút vấn đề là thế nào."
Hồng Quyên, Bạch Nhã và Hoàng Oanh nhường lối đi, Lan Sơ liền phát hiện Tây Môn Hạo Vũ đứng ở phía trước cửa sổ, vẻ mặt kinh ngạc của hắn nhìn mình. Cô lập tức chỉ tay vào Tây Môn Hạo Vũ, không hiểu hỏi Bạch Nhã, "Người này ở đây làm cái gì?"
Bạch Nhã khẽ mỉm cười, tương đối dịu dàng trả lời: "Hắn là không khí, không cần để ý."
Tây Môn Hạo Vũ tuyệt đối là kinh ngạc tới cực điểm, hắn vẫn trừng tròng mắt như cũ, không dám tin nhìn Lan Sơ. Đây thật sự là Lan Sơ bà bác nhặt ve chai nhà ngụy khoa học sao? Trước sau tương phản cũng quá lớn đi.
Thấy Tây Môn Hạo Vũ vẫn nhìn chằm chằm Lan Sơ, ngay cả mắt đều không nháy, Bạch Nhã không có kiên nhẫn trực tiếp rống. "Ngươi nhìn đủ chưa?"
"Không có. . . . . . Không phải, cái này, đây thật là người. . . . . . Bạn bè nhà khoa học?" Tây Môn Hạo Vũ cả kinh, thiếu chút nữa thì đem mấy chữ ‘bác gái nhặt ve chai’ nói ra.
Lan Sơ nhíu nhíu mày, mất hứng hỏi ngược lại: "Có vấn đề gì không?"
"Không có, không thành vấn đề." Tây Môn Hạo Vũ vẫn kinh ngạc không thôi. Đáng yêu, thật sự là rất đáng yêu, tại sao có thể có bà già đáng yêu như vậy.
"Ngươi có phải nên cút xéo hay không? Còn nương nhờ nơi này làm cái gì?" Bạch Nhã vẻ mặt khó chịu nhìn Tây Môn Hạo Vũ, gọn gàng dứt khoát ra lệnh đuổi khách. Lan Sơ là bạn bè của cô, người này theo tới xem náo nhiệt gì.
Tây Môn Hạo Vũ vừa muốn trả lời, lại bị Lan Sơ vượt lên trước hỏi. "Xin hỏi, anh liên lạc Đông Lí tiên sinh chưa?"
"Đã liên lạc." Tây Môn Hạo Vũ gật đầu một cái, cười rất ôn hòa với Lan Sơ.
"Cám ơn." Lan Sơ vô cùng khách khí nói tiếng cám ơn, Tây Môn Hạo Vũ vẫn cuời ôn hòa.
Tây Môn Hạo Vũ đang muốn cũng cùng Lan Sơ khách khí một phen, kết quả lại bị Bạch Nhã đoạt đề tài. "Người kia sao khách khí làm cái gì? Muốn sai bảo thế nào, thì sai bảo thế ấy, tuyệt đối không cần phải có nửa điểm khách khí."
Tây Môn Hạo Vũ buồn bực tới cực điểm, hắn có thể cảm thấy rõ ràng, hắn bị Bạch Nhã và ba vị bạn tốt của cô mãnh liệt chèn ép bên ngoài. Vì vậy, hắn chỉ có thể yên lặng xoay người đối mặt với cửa sổ, giả vờ chính mình thật sự chỉ là không khí.
Hồng Quyên khoát tay áo, ý bảo Bạch Nhã không cần nói thêm gì nữa. Sau đó, vẻ mặt cô thành thật hỏi Lan Sơ. "Đang êm đẹp, vì sao cậu lại rơi xuống nước?"
Lan Sơ nghiêng đầu nhìn Tây Môn Hạo Vũ một chút trả lời: "Không cẩn thận trượt chân đi."
Nhất thời Hồng Quyên, Bạch Nhã và Hoàng Oanh cũng không nói thêm gì nữa. Lan Sơ nhìn Tây Môn Hạo Vũ một cái, ý tứ ám chỉ rõ ràng là có người ngoài ở đây, cô không có không tiện nói chuyện.
Nhưng mà người kia lại rất không thức thời tiế