pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé

Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé

Tác giả: Noãn Đường

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342123

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2123 lượt.

thấy vô cùng vui mừng gật đầu một cái. Mặc dù mẹ của hắn hàng năm cũng sẽ trở lại gặp hắn, nhưng mà mỗi một lần bà đều là vội vã về, lại vội vã đi. Không nghĩ tới lần này, bà lại muốn ở lại thời gian dài như vậy.
Lúc nói chuyện hai người, tất cả món ăn đã đều dọn đủ rồi. Vì vậy, hai người cùng nhau cầm đũa lên, cùng nhau bắt đầu ăn bữa cơm tối đầu tiên sau khi mẹ con xa cách suốt cả một năm.
Hiển nhiên, cuộc gặp mặt của Đông Lí Lê Hân và mẹ hắn vô cùng vui vẻ. Mẹ con hai người vừa nói chuyện phiếm vừa uống trà, nói chuyện với nhau đến gần nửa đêm mới từ biệt nhau.
Một mình trở lại, trong nhà không có một bóng người, nhìn đại sảnh vắng ngắt, đáy lòng của Đông Lí Lê Hân bỗng nhiên sinh ra một cảm giác tịch mịch. Hắn nghĩ nhất định là do uống rượu quá nhiều, lại vừa gặp lại mẹ của hắn, trong lòng mới xuất hiện cảm xúc kỳ quái như thế.
Yên lặng đi tới trước tủ rượu, Đông Lí Lê Hân tiện tay cầm một bình rượu cùng một ly rượu, liền trực tiếp lên lầu. Nhưng hắn cũng không có đi vào phòng ngủ, mà là chạy hướng thư phòng. Hơn không giải thích được mở camera bí mật cài đặt ở trong căn hộ Lan Sơ.
Lúc này, trong màn hình đương nhiên chỉ có một mảnh mờ mờ. Hắn thoáng giật giật ngón tay, điều chỉnh lại hình ảnh. Trong nháy mắt, bóng dáng tròn tròn khéo léo của Lan Sơ liền xuất hiện ở trong tầm mắt hắn.
Cô ấy đúng là một người phụ nữ ngu ngốc không có tim không có phổi. Rõ ràng cuộc sống chỉ có một người, nhưng một mình cô ấy ở trong nhà trọ cũng trôi qua vô cùng sung sướng. Cả một buổi chiều, thẳng đến hơn chín giờ tối trước khi cô đi ngủ, cô không phải ở ăn này, hay là thoải mái nghe nhạc nhẹ, làm vận động thân thể đơn giản. Trừ lúc đó ra, cô gần như một mực đọc sách.
Đông Lí Lê Hân hơi phóng đại hình ảnh, phát hiện bộ sách Lan Sơ nhìn căn bản đều là sinh hóa loại khoa học. Xem ra người phụ nữ ngu ngốc này thật sự nghĩ mình là nhà khoa học rồi, cô căn bản không biết mình một chút xíu khí chất nhà khoa học cũng không có.
Phun ra một ngụm rượu khí, Đông Lí Lê Hân tắt máy theo dõi, rời thư phòng vào phòng ngủ.
Sau khi thoải mái dễ chịu ngâm người trong nước ấm, cuối cùng là hắn đi thẳng đến giường để ngủ. Chỉ là, một mình đối mặt với ngôi nhà quá mức yên tĩnh, dường như hắn vẫn còn bị ảnh hưởng của rượu cồn một chút. Bóng dáng của Lan Sơ lại bắt đầu hoàn toàn không chịu khống chế nhanh chóng tới nhanh chóng đi trong đầu hắn. Cho đến hắn ngủ bóng dáng của cô cũng thường thỉnh thoảng xuất hiện. Làm cho hắn ngay cả ngủ cũng vô cùng khổ cực, vô cùng khó hiểu.
Giấc ngủ không được tốt, tự nhiên cũng trực tiếp ảnh hưởng đến cảm xúc của Đông Lí Lê Hân. Hắn đang rất phiền não, hơn nữa tâm tình lại còn có chút quỷ dị.
Coi như là lúc đầu óc hắn vô cùng thanh tỉnh, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu vô cùng của Lan Sơ cũng sẽ càng ngày càng thường xuất hiện ở trong đầu của hắn. Gần như đạt đến cảnh giới ở mọi chỗ. Mà càng như thế, tâm tình của hắn lại càng dị thường. Lặp lại mấy lần tuần hoàn như vậy, liền tạo thành một loại tuần hoàn ác tính gần như không cách nào đánh vỡ.
Vì vậy, Uông Tĩnh Phong lại là người xui xẻo đầu tiên bị dính líu. Hắn luôn bị Đông Lí Lê Hân vì các loại lý do chỉ huy tới chỉ huy lui. Thậm chí có lúc không giải thích được bị Đông Lí Lê Hân bỗng nhiên phát hỏa.
Cứ nước sôi lửa bỏng như vậy, chừng mấy ngày sau bỗng nhiên sáng sớm Đông Lí Lê Hân gọi Uông Tĩnh Phong. Cường thế mệnh lệnh bắt hắn trong thời gian ngắn nhất, đem số điện thoại cá nhân của cậu ta nói cho Lan Sơ. Để thời điểm cô lại ngu ngốc gặp phải nguy hiểm gì, có thể kịp thời liên lạc với cậu ta.
Đối với lần này, Uông Tĩnh Phong hoàn toàn căm giận không dứt. Rồi lại bất đắc dĩ muốn chết Đông Lí Lê Hân uy hiếp, chỉ có thể ngoan ngoãn từ trong chăn ấm áp bò ra ngoài. Vào lúc sáng sớm gió lạnh, chạy đến nhà trọ Lan Sơ. Ngáp liên tục nói số điện thoại của Đông Lí Lê Hân cho cô.
Mới đầu Lan Sơ xác thực là có chút kinh ngạc. Mặc dù Uông Tĩnh Phong giải thích là dự tính ngày sinh của cô đã càng ngày càng gần, lưu số điện thoại liên lạc để cô dễ dàng tùy thời thông báo cho Đông Lí Lê Hân tất cả tình huống có liên quan đứa bé. Nhưng trước đó cô gặp phải nhiều nguy hiểm như vậy, Đông Lí Lê Hân cũng hẹp hòi không chịu cho cô số điện thoại, huống chi là hiện tại cô và bọn Hồng Quyên đã chuẩn bị xong tất cả các biện pháp đề phòng an toàn. Nhưng mà nếu Đông Lí Lê Hân nhất định cho, vậy cô còn khách khí với hắn làm gì nữa?
Cho nên sau khi Lan Sơ có được số điện thoại của Đông Lí Lê Hân, chuyện đầu tiên cô làm chính là lập tức dùng điện thoại bàn gọi điện thoại cá nhân cho Đông Lí Lê Hân.
Thời điểm điện thoại di động vang lên, Đông Lí Lê Hân đang trong thư phòng nhìn máy theo dõi. Cho dù trên màn hình điện thoại di động hiển thị số gọi tới, cũng không lưu trong danh sách liên lạc của hắn, nhưng hắn vẫn đoán được người gọi cuộc điện thoại này cho hắn rất có thể chính là Lan Sơ. Nhưng mà hắn nhìn máy theo dõi thây căn bản Lan Sơ cũng không có xảy ra bất kỳ chuyện không tốt. Hiện tại cô gọi điện thoại cho hắn là vì cái gì? Mặc