Tác giả: Kim Tiêu Tiêu
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341710
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1710 lượt.
i trước mặt anh, trực tiếp ngồi vào trên đùi anh, quấn lấy anh, cô mới không cho anh cơ hội đi tìm nữ nhân khác đấy.
Người Tình Cũ Xuất Hiện
Ngày tháng trôi qua rất nhanh, giống như trong chớp mắt đã vượt qua mười một ngày rồi.
Mười một ngày sau, vào thời gian trà chiều.
Trong một quán trà nhỏ, Thiển Hạ ngồi một mình ở vị trí gần cửa sổ, vừa nhâm nhi trà vừa ăn kem, thật sự rất vừa lòng với khoảng thời gian trà chiều này.
Nhưng, vừa lúc đó, cô lại chứng kiến cảnh Tần Trác Luân đang cùng một phụ nữ rất xinh đẹp từ trên xe bước xuống đi vào cửa công ty, lập tức thời gian như ngưng lại.
Ha ha, đây chính tình ý sâu đậm mà mười một ngày qua Tần Trác Luân dành cho mình sao?
Thậm chí, thậm chí cô đã quyết định không trộm gen của anh để sinh bảo bảo nữa, mà ý muốn chính thức cùng anh lui tới.
Nhưng, thế nhưng anh lại cùng người phụ nữ khác ở trong văn phòng lửa nóng ôm hôn khiến cô không nhìn nổi.
Cô dùng sức đẩy cửa ra, đi vào, xem bọn họ như đang không tồn tại, cô đi tới trước bàn làm việc thu thập vật dụng cá nhân của mình, rồi cô trở lại bên ghế salon nhìn bọn họ một chút, cô nghĩ là, đúng, cô nghĩ là anh sẽ nhìn thấy cô, hoặc là cho cô một phản ứng nào đó cũng tốt, nhưng anh lại không hề làm gì cả.
Thiển Hạ đi tới cửa vẫn còn ngừng lại một chút, cô nghĩ muốn cho anh thêm một cơ hội giữ mình lại, nhưng sự thực vẫn làm cô thất vọng.
Lần này cô thực tâm muốn rời khỏi công ty của anh.
*
"Hic . . . . ."
Một mình Thiển Hạ trở lại quán bar, ban ngày quán bar của cô không mở cửa buôn bán, một người cô ở trong phòng làm việc của quán bar uống rượu, niềm vui tràn trề khiến cô rất muốn khóc, dù sao cô cũng đã cho tất cả nhân viên quán bar đều đi ra ngoài, đến buổi tối mới là thời điểm bọn họ buôn bán.
"Đừng khóc."
Người đang an ủi cô là Tô Lạp, trong khoảng thời gian này Tô Lạp cũng có không ít phiền não của riêng cô ấy.
Cô ấy cũng là muốn tới quán bar uống rượu giải sầu, khi cô đi qua cửa phòng làm việc của bà chủ thì thấy được cửa phòng làm việc đang mở ra, còn nghe được tiếng khóc, cô lập tức đi vào, nhìn thấy cảnh Thiển Hạ đang uống rượu còn khóc rất đau lòng.
"Ô ô, cái tên kia là một Đại Phôi Đản, anh ta cùng người tình ở văn phòng làm chuyện kia, tôi đã từng nói nếu như anh ta muốn phụ nữ khác thì cứ nói với tôi một tiếng, tôi tuyệt đối sẽ không lưu luyến mà rời đi, nhưng anh ta đều không nói với tôi một tiếng, lúc tôi rời đi hai người bọn họ còn tình cảm ôm hôn ở một chỗ, đây là anh ta làm cho tôi xem, có phải hay không, quả thật anh ta quá tàn nhẫn."
Tô Thiển Hạ nghĩ tới đây, trong lòng của cô lại nhói đau, rốt cuộc cô cũng cảm nhận được nỗi đau mà Tô Lạp đã từng trải qua.
Trước kia thấy Tô Lạp một mình núp ở góc uống rượu, lúc đó cô không hiểu tại sao, vì cô cũng chưa có trải qua thứ tình cảm hành hạ người đó nên không cách nào hiểu rõ ràng được, cũng không biết cách an ủi, đến tận hôm nay cô mới cảm thấy mình có thể đã hiểu, hiện tại cô cũng cảm thấy khổ sở, rất khổ sở.
"Đàn ông không có người nào tốt, chớ vì loại động vật suy nghĩ chỉ dựa vào nửa thân dưới mà đả thương mình, chúng ta uống rượu, uống thật sảng khoái, có muốn tìm Y Đồng, Điềm Điềm, Mật Nhi, cả ba người họ cùng tới đây hay không? Mấy người chúng ta cũng đã rất lâu không có cùng nhau tụ tập rồi."
Vốn chỉ có ba chị em thân thiết gồm Tô Thiển Hạ, Y Đồng, Điềm Điềm, nhưng hiện tại đã nhiều thêm một Đường Mật Nhi.
Tô Lạp vẫn như cũ, rất giống như chị cả tri kỷ của mấy chị em.
"Không, bọn họ đang vì kế hoạch sinh bảo bảo mà cố gắng, tôi không muốn quấy rầy họ, còn cô, cái tên đàn ông ma quỷ kia có còn đang tìm cô hay không?"
Lần trước Điềm Điềm và Hoàng Phủ Tà đã cứu được Tô Lạp từ căn phòng lớn trốn ra, cũng sắp xếp cho Tô Lạp và con gái gặp nhau sau khi trốn ra, sau đó Tô Lạp cũng không tới quán bar đi làm, hai mẹ con vẫn trốn ở nông thôn, tại sao hôm nay lại trở lại, điều nghi vấn này cứ lẩn quẩn ở trong lòng Tô Thiển Hạ, khiến cô có chút không thoải mái.
"Có rất nhiều chuyện không phải muốn tránh là có thể tránh được, tôi đã suy nghĩ thông suốt rồi, cứ thuận theo tự nhiên đi, nên đối mặt vẫn phải đối mặt, nếu anh ta thật sự muốn cướp con gái đi, chỉ cần anh ta thật lòng thương yêu Vũ Nhi, tôi lập tức cho Vũ Nhi đi cùng anh ta."
Tô Lạp đã nghĩ thông suốt nên mới đến uống rượu, xem như cho bản thân phóng túng lần cuối cùng.
"Được, cạn ly, để chúng ta quên hết những tên đàn ông hư hỏng kia đi, cạn ly."
Đôi mắt như "câu hồn" kia cứ lơ đãng lưu chuyển sóng điện làm cho người ta điên cuồng mê luyến, dưới đài biểu diễn của vũ công thoát y đám người kia đang sôi trào, bọn họ không ngừng thúc giục cô gái cởi bỏ đi những lá chắn cuối cùng trên người. . . . . .
Chỉ là, ở một góc khác có một cặp đàn ông, chỉ lo tập trung uống rượu, đối với màn biểu diễn nóng bỏng trên khán đài thì làm như không thấy.
Đó là hai người đàn ông,