Tác giả: Kim Tiêu Tiêu
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341715
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1715 lượt.
một người dáng dấp tuấn mỹ bức người, một người lại mang vẻ âm trầm lãnh lẽo.
"Ha ha, Ngạo, cậu nói lão gia nhà cậu muốn cậu phải kết hôn lúc ba mươi tuổi, nếu không sẽ chuyển quyền thừa kế công ty cho người khác, cũng sẽ không cho cậu, ha ha, lão gia nhà cậu thật biết điều, đây rõ ràng là bức hôn không phải sao? Mà sinh nhật ba mươi tuổi của cậu cũng đã sắp tới, còn bao lâu, một tháng hay là hai tháng?"
Giờ phút này, trên mặt người đàn ông có diện mạo băng lãnh lại đang treo nụ cười hài hước, anh thoải mái cười như vậy cũng không làm cho người ta ghét, ngược lại càng hấp dẫn nhiều ánh mắt của người khác đang nhìn về phía bên này hơn.
"Tà, cậu là đang hả hê sao, ngay cả sinh nhật mình cũng đều quên, cái người này làm anh em thế nào vậy?"
Bất thình lình, người đàn ông tuấn mỹ phi phàm tự nhiên thưởng cho trai đẹp lạnh lùng một quả đấm.
"Không dám, mình làm sao dám giễu cợt cậu, nói thật, làm sao cậu lại tính toán, cậu chính là vì chuyện này nên mới ra ngoài uống rượu giải buồn sao, theo mình nói này, cái quyền thừa kế gì kia cậu không cần cũng được, cũng không phải là cậu muốn làm cái chức tổng giám đốc gì kia, mình đã nói cho cậu công ty của mình không phải sao, mình nghĩ không phải cậu sẽ quan tâm tới cái chức vị ông chủ công ty kia đó chứ."
Hai người tình nghĩa so với anh em ruột còn thân thiết hơn, Tà sao có thể không biết ý định kia.
"Cho dù như thế, mình cũng sẽ không để quyền thừa kế rơi vào trong tay người khác, mau giúp mình nghĩ biện pháp, cách sinh nhật ba mươi tuổi của mình còn một tháng lẻ hai ngày nữa, thời gian cũng không nhiều lắm, cậu phải giúp mình tìm phụ nữ giả tới kết hôn, qua được cửa ải này lại nói tiếp."
Người đàn ông tuấn mỹ có tên đầy đủ là Long Ngạo, anh ta lạnh nhạt lườm bạn tốt một cái, lấy vấn đề khó khăn của chính mình ném cho bạn.
Gặp Gỡ
"Mình nói Long Ngạo, tiểu tử cậu xem mình là chỗ giới thiệu hôn nhân sao, vậy còn ra cái gì, cậu cho là mình rất rãnh rỗi sao, dù muốn tìm một phụ nữ để kết hôn cũng không thể tùy tiện, phụ nữ là động vật có lòng tham không đáy, cậu phải nên coi chừng, phải thật cẩn thận tìm đối tượng kết hôn với cậu chứ nếu không sẽ ăn cậu đến xương cũng không chừa."
Hình như, trong tâm người nào đó cũng có chút đau đớn, sau khi nói đến đây, ánh mắt của anh thoáng buồn bã, nhưng rất nhanh nụ cười bất cần đời lại nở rộ trên mặt anh, giống như anh chưa hề có vẻ gì gọi là đau đớn.
"Xin lỗi, đã nhắc lại chuyện cũ thương tâm của cậu, được, tự mình nghĩ biện pháp, mà cậu nói mình mới nhớ, phụ nữ, không đáng giá bỏ ra sự thật lòng, điểm này thì cả mình và cậu đều cùng chung suy nghĩ. Mình thật hâm mộ cậu...người nhà cũng không buộc cậu phải kết hôn. ., cạn chén."
Long Ngạo vỗ vỗ vai Hoàng Phủ Tà, trong lòng anh cũng có chút áy náy, giơ ly rượu lên, hai người uống đến trời đất mù mịt, không say không về. . . . . .
Cô nhẹ nhàng đẩy cánh cửa ra, ghé đầu lên trước nhìn một chút, aaa, trên đất đang có rất nhiều quần áo, đều là của đàn ông, quần dài, áo sơ mi, áo khoác, quần lót, vớ. . . . . .
Vị khách này là một người đàn ông rồi.
Cô rất bất tiện mà đi vào, lần nữa cô giơ tay gõ lên cửa mấy cái, khi tầm mắt không cẩn thận nhìn về phía giường lớn, trước mắt giống như có đồ vật gì đó cản trở cô, là một vật thể to lớn.
Cô cẩn thận nhìn lên, trời ơi, vật thể to lớn kia là người, còn là một người đàn ông, chẳng những là người đàn ông, mà còn là đang loã thể trần truồng.
Ánh mắt của cô không dám nhìn xuống dưới, vậy không thể làm gì khác hơn là nhìn lên trên rồi, ưmh, vóc người này đúng là, thật sự quá hoàn mỹ rồi.
Sau đó, cô nhìn thấy gương mặt xinh đẹp kia đang nhìn cô khiến cô không tình nguyện dời ánh mắt khỏi tuyệt sắc mỹ nam.
Cô, cô vội vàng nhắm mắt lại, mới vừa rồi tại sao cô có thể nhìn chằm chằm một người đàn ông đây, còn là một tuyệt sắc loã nam.
A, quá mất mặt, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô không tự chủ được nóng lên, người đàn ông đi về phía cô, anh ta, anh ta muốn làm gì đây. . . . . . Mặt cô hồng hồng, thầm nghĩ rằng chuyện lãng mạn gì đó sắp sửa sẽ trình diễn trên người mình, nhưng anh ta lại thô lỗ đẩy cô ra, cô không ngờ tới anh ta sẽ làm như vậy nên rất bất nhã mà té nhào trên đất, người đàn ông này như thế nào cũng chưa chào hỏi cô một tiếng đã đẩy cô ngã.
Đi ra, một tiếng vang thật lớn, "rầm", người đàn ông này thế nhưng đạp một cước đóng cửa phòng lại rồi.
"Anh, tôi là tới giao hoa, anh làm gì mà đẩy tôi như thế, một chút lễ phép cũng không có."
Tư Đồ Hoả từ dưới đất đứng dậy, trên hành lang có mấy nhân viên làm vệ sinh thấy vậy đều len lén cười.
Cô lại gõ cửa phòng, nhìn bó hoa trong ngực kia, bó hoa bị đè ép nhìn thật đáng tiếc.
"Tôi không có đặt hoa, cô có thể cút."
Thời điểm cô ôm trong lòng bó hoa đáng thương kia, cửa phòng lại mở ra, chỉ là mở ra rồi đóng lại thật nhanh, đối phương rống lên với cô một câu xong lại dùng sức đóng cửa phòng lại.