Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Muốn Làm Thuê

Tổng Giám Đốc Muốn Làm Thuê

Tác giả: Hồng Hạnh

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 134616

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/616 lượt.

ang rất khinh thường loại khách không biết ‘kén chọn’ như cô vậy.
“Rất xin lỗi, chỗ chúng tôi chỉ có đẹp, tuấn, mỹ, hảo…” ( nghĩa là : đẹp trai , tuấn tú , chất lượng...)
“Vậy cũng được.” Cô đã nói là không chọn lựa rồi mà!
Hắn ghét nhất là người mũi nhỏ, đôi mắt nhỏ và khách keo kiệt.
“Vậy...” Uông Bội Nhu len lén nắm chặt lấy sổ tiết kiệm chỉ có ít ỏi tiền của mình, sau đó hỏi tiếp tân “Có phải trả toàn bộ số tiền trước hay không?”
Nếu có thể “Sử dụng trước, sau trả tiền” hoặc là “Trả theo từng đợt” thì cô sẽ không lo rồi.
“Nhảm nhí!” Nhân viên tiếp tân đã hết kiên nhẫn, khó chịu ra mặt: “Chúng tôi cùng cô ăn, chơi với cô, ngủ cùng cô... Thì đương nhiên là cô phải thanh toán hết trước chứ...” Đừng nghĩ được dùng thử trai đẹp miễn phí, cô nằm mơ đi!
“Ừ...” xem ra không thể làm gì khác hơn là thương lượng để được giảm giá thôi. “Vậy...” Uông Bội Nhu ngoan ngoãn đưa sổ tiết kiệm của mình ra “Anh có thể cho tôi biết anh bớt được bao nhiêu đi!”
Nếu như không đủ thì lát nữa cô sẽ lấy thẻ ATM đi rút thêm tiền mặt.
Cô không biết rằng có một cánh tay đột nhiên từ bên cạnh cô đưa ra, cầm lấy sổ tiết kiệm của cô: “Chúng ta hãy trực tiếp thương lượng giá cả đi!”
Hả? Anh ta là ai?
Uông Bội Nhu nghi ngờ quan sát cùng đánh giá người đàn ông vừa mới xuất hiện, dáng dấp của anh đúng là rất chuẩn, mặc dù mang theo chút uy nghiêm cùng lạnh lùng, nhưng cũng có cảm giác dịu dàng: “Anh...”
“Anh Triển?” Anh chàng đẹp trai ở bộ phận tiếp tân mang theo bộ dáng không biết điều cùng khinh thường cô mà nói “Cô ấy là khách đến từ châu Úc đó!” ( nghĩa là : khách hạng bét )
Ai... Ai nói cô là khách châu Úc chứ?
“Tôi không phải!” Tranh thủ thời gian giải thích với nhân viên tiếp tân “Tôi chỉ muốn tính toán cẩn thận một chút mà thôi.” Không phải người châu Úc đâu, anh đừng ỷ mình đẹp trai thì có thể tùy tiện vu oan cho cô nha!
“Không sao!” Triển Dục Quảng chỉ muốn xác nhận xem cô gái này chịu cô đơn đến mức nào mà phải đến nơi này “Tiểu Bát, cô ấy... Để tôi tiếp.”
Thuận tay anh kéo Uông Bội Nhu vào một góc, dùng giọng ấm áp hỏi cô “Cô hãy nói cho tôi biết yêu cầu của cô, tôi sẽ cố gắng hết sức để thỏa mãn cô.”
Thật tốt quá!
Uông Bội Nhu cảm động đến nỗi thiếu chút nữa là rơi nước mắt: “Tôi...” Quan sát người có thể sẽ chung đụng với cô, đột nhiên cô quyết định nói hết sự thật cho anh biết, cũng có thể là do ánh mắt trấn an của anh đã khiến cho cô buông lỏng phòng bị chăng? “Điều đầu tiên là... Tôi không có nhiều tiền.”
“Không sao đâu.” Triển Dục Quảng tới đây để ‘làm việc’ chưa bao giờ nghĩ tới chuyện tiền bạc.
“Tôi có quyền tự lựa chọn đối tượng phục vụ.” Anh nhẹ nhàng nói, mặc dù trước đây anh chưa bao giờ dùng đến quyền hạn này.
“Thật vậy sao?” Uông Bội Nhu vừa nghe anh nói như vậy, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm giống như đã bỏ được một tảng đá lớn vậy. “Vậy thì tốt quá rồi, vừa rồi tôi nhìn thấy bộ dáng gây khó dễ của người kia khiến tôi muốn bỏ cuộc giữa chừng!”
“Cũng may là cô vẫn chưa rời khỏi!” Anh nhẹ giọng nói nhỏ, đáy lòng bỗng dâng lên một luồng cảm xúc xen lẫn cảm giác sợ hãi, anh sợ không có cơ hội cùng cô tiến thêm một bước. Anh đem sổ tiết kiệm trả lại cho cô “Đi thôi! Chúng ta hãy tìm một chỗ yên tĩnh để nói chuyện đi!”
“Nhưng mà...” Cô vẫn còn muốn nói rõ ràng với anh.
“Cô muốn ở lại chỗ này sao?” Anh không hiểu hỏi lại.
Nhìn trong mắt của Uông Bội Nhu có chút bối rối kèm theo sợ gì đó, Triển Dục Quảng liền hiểu ra lo lắng hiện tại trong lòng cô, nhất định là cô đang lo không đủ tiền!
“Ừ” cô gật đầu “Tôi không yêu cầu gì nhiều, anh chỉ cần ở cùng với tôi đến ngày hôm sau của ngày lễ tình nhân là được, chỉ thế mà thôi.”
Triển Dục Quảng rất muốn nói rõ ràng cho cô biết... Anh không định thu tiền của cô, anh chỉ muốn xóa đi nỗi cô đơn trong mắt cô mà thôi, sau mới nghĩ tới chuyện sẽ cùng cô tiến thêm một bước, nhưng anh vẫn chưa kịp nói ra khỏi miệng.
Không thể giải thích được, một cảm giác kỳ lạ đang chảy rất mãnh liệt trong lòng anh, tim đập nhanh giống như đang nói cho anh biết, con tim của anh không muốn cô rời khỏi!
Tại sao lại có thể như vậy? Từ trước đến nay anh không phải là người dễ dàng động lòng!
“Được rồi, vậy cô muốn ký hợp đồng như thế nào đây?” Vì muốn giữ cô lại, Triển Dục Quảng lần đầu tiên đem quyền quyết định trong tay giao cho khách hàng. “Chỉ cần cô nói sao, tôi cũng sẽ nghe theo.”
Tốt như vậy sao? “Tôi...” Cô xem hợp đồng và điều khoản của ‘Món quà đặc biệt ngày Lễ tình nhân’. “Có thể bỏ những điều này được không?”
Cô chỉ vào những điều bất lợi đối với mình. “Bỏ điều này... Điều này... Cùng điều này, tiền chi tiêu có thể như thế này hay không?” Cô viết viết, sau đó khoanh tròn vài vòng.
Triển Dục Quảng chưa bao giờ nghĩ giá trị con người thật của mình rẻ tiền đến thế, tiền lương cũng chỉ nhiều hơn so với người đi làm thêm giờ ở siêu thị một chút mà thôi!
Nhưng thôi, ai bảo anh có hứng thú với cô làm gì chứ.
Cho nên, anh cố đè nén mà nói: “Cô vui là tốt rồi.”
Ừ, thật sự cô rất vui.
Cô viết yêu