Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Muốn Làm Thuê

Tổng Giám Đốc Muốn Làm Thuê

Tác giả: Hồng Hạnh

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 134620

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/620 lượt.

ói nhỏ trở về căn phòng thuê của mình.
“Ai... Căn nhà trống trơn, tôi đã trở về rồi” Cô tiện tay để quần áo xuống, đem toàn bộ thức ăn nhét hết vào cái tủ lạnh bé nhỏ. “Có ai nhớ tôi không?” (Tội nghiệp chị này quá, sống một mình thật buồn.)
Đương nhiên, trả lời cô chỉ có một căn phòng vắng lạnh.
Bình thường, cô sẽ phải đối mặt với cảnh u buồn như mùa thu thay lá, nhưng hôm nay cô lại hào hứng lớn tiếng nói với chính bản thân mình “Ngày mai sẽ có người ở cùng với mình cả ngày rồi!”
Trong lòng cảm thấy vui vẻ tràn lan không tả được...
Sau đó Uông Bội Nhu thả mình trên chiếc ghế sô pha nhỏ, lấy ra cuốn sổ tay cùng viết bi, bắt đầu ghi chép trạng thái tâm tình của mình.
“Thứ bảy, ngày x tháng x năm x , tối hôm nay thật mới mẻ!
Thậm chí còn rất may mắn được ưu đãi kiếm được một người bạn trai giá cực rẻ để làm bạn, khiến cho tôi mong chờ cùng ngóng trông.
Ngày mai, tôi sẽ từ giã hai từ ‘cô gái’, để trở thành ‘phụ nữ’, sẽ là một kỉ niệm đẹp đối với tôi!”
Bởi vậy, Bội Nhu hết lòng lập ra một kế hoạch, để mãi mãi nhớ đến ngày kỉ niệm sau cuối khi còn là ‘cô gái’.
Vì vậy trước ngày lễ tình nhân một ngày, cô dành thời gian ở nhà để chụp ảnh chính bản thân mình, ở mỗi góc độ khác nhau đều tạo một kiểu dáng khác nhau bao gồm dịu dàng, khôi hài, khoa trương, cũng động tác nhàm chán, để làm kỉ niệm sau này lấy ra để thưởng thức bộ dáng thiếu nữ ngây thơ của mình.
“Ai... Nếu như có máy chụp hình thì tốt rồi, như vậy sẽ chụp được những tư thế thuần khiết nhất của mình để thế làm kỉ niệm...” Cô mới nghĩ như vậy thôi, một ý niệm khác đã hình thành trong đầu cô rồi.






Triển Dục Quảng đúng hẹn lái xe tới đến nhà của Uông Bội Nhu, rõ ràng anh đã xuất phát sớm hơn dự định, nhưng bởi vì khó kiếm được một chỗ đậu xe, nên đành trễ hẹn ba phút.
“Kinh kong...”
Uông Bội Nhu vừa nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên liền cửa mở ra, đủ cho thấy cô đã chờ anh từ rất lâu.
“Anh đến trễ!” Vừa trông thấy Triển Dục Quảng, cô không nhịn được nhìn đồng hồ đeo tay, nhẹ giọng oán trách “Anh thiếu tôi ba phút đó!”
Nhưng tại sao lại tính toán mấy giây kia với anh đây, anh đẹp trai nên có giá hơn chứ?
“Dù hoa có đẹp, cũng không thể đẹp bằng em” anh tuân theo bản cam kết của ‘Món quà đặc biệt ngày Lễ tình nhân’ mà dùng những lời có cánh nói với cô “Bội Nhu yêu dấu, mong em đồng ý cùng anh vui vẻ trong ngày lễ chỉ thuộc về hai chúng ta!”
Vừa nói anh vừa quỳ một chân, động tác thành thục giống y như nam chính trong phim cầu hôn nữ chính vậy.
Xem ra, anh rất hay làm động tác này.
Cũng có lẽ anh đã được công ty đào tạo và huấn luyện qua.
Uông Bội Nhu đâu cần quan tâm anh học được ở đâu chứ?
“Em nguyện ý, em đồng ý...” Cô gật đầu liên tục.
“Vậy...” Sau khi đã giao bó hoa cho cô, lúc này anh mới nhìn đến thức ăn phong phú ở trên bàn. “Nhu Nhu... Trước tiên có thể cho anh lấp đầy dạ dày trước được không?”
Nhu... Nhu Nhu?
Anh mới gọi cô sao?
A... Cô rất thích cái tên này, cảm giác rất thân mật, báo hại cô lầm tưởng anh chính là người yêu thật sự của cô.
Cô vội vàng đem bó hoa hồng đặt ở một bên, lôi kéo Triển Quảng Dục ngồi vào ghế nhỏ “A Quảng” Cô cố ý rút ngắn khoảng cách của hai người lại, gọi tên của anh “Anh xem có thích những món này không?”
Triển Dục Quảng cũng rất bất ngờ khi nghe cô xưng hô như vậy, sắc mặt có chút không vui, cô gọi như vậy anh cảm giác như đang ở trong công ty làm nô lệ vậy, biểu tình không vui biến đi rất nhanh, sắc mặt của anh chuyển biến nhanh đến nỗi Uông Bội Nhu nhìn thấy, cũng tưởng lầm là mình bị hoa mắt.
“Nhu Nhu, em có thể gọi anh là Dục được không?” Anh vừa dùng sandwich của cô vừa nói lên ý muốn của mình. “Anh muốn phụ nữ gọi anh như vậy.” Trên thực tế, người phụ nữ đầu tiên mà anh ân chuẩn cho gọi như vậy thì chỉ có cô mà thôi.
Ngay cả Lạc Tiêu Dao cùng anh thân thiết như vậy cũng chưa được gọi.
Vậy thì có vấn đề gì.
“A Dục.” Cô rất vâng lời.
“Nhu Nhu ngoan, đút cà phê cho anh.” Anh mới vừa giải quyết xong một phần sandwich, tay không khống chế liền cầm một cái hamburger.
Trong 30 năm qua, anh chưa bao giờ ăn một bữa sáng ngon miệng như vậy.
Uông Bội Nhu nghe anh gọi một tiếng Nhu Nhu, hai tiếng cũng Nhu Nhu, cách gọi thân mật như thế, khiến cô cảm thấy như sắp tan chảy ra rồi, bây giờ nghe anh nhờ vả, dĩ nhiên là cô liền vội vàng bưng ly cà phê đến trước mặt anh.
Nhưng anh lại lắc đầu một cái. “Không phải như thế.”
Sao? Không phải như vậy? Vậy là muốn như thế nào? Cô không hiểu nhìn anh.
Bởi vì tay của Triển Dục Quảng đang dính dầu mỡ, nên không trực tiếp bưng lên, mà dùng ánh mắt hấp dẫn của mình nhìn cô. “Em dùng miệng đút anh.”
Uông Bội Nhu lập tức đỏ mặt.
“Em...” Xem như đã từng nghĩ qua, nhưng cô chưa bao giờ làm chuyện như vậy, cô sợ tay chân của mình vụng về!
“Em không muốn sao?” Anh không có xem thường biểu hiện của cô, vẻ mặt e lệ, hoảng sợ cùng xấu hổ của cô toàn bộ đều hấp dẫn anh, khiến anh càng muốn đối xử và bảo vệ với c