Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Tài Bá Đạo

Tổng Tài Bá Đạo

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342038

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2038 lượt.

nương theo lời anh mà nói tiếp. Chính là vừa mở miệng, cô lại cảm thấy lời nói của mình có chút dư thừa.
"Nơi này có thể ngắm cảnh toàn bộ thành phố, sẽ giúp đầu óc thanh tỉnh hơn", anh mỉm cười với cô.
Không biết vì sao, cô cảm giác anh tựa như luôn luôn ấm áp như vậy, đặc biệt là khi mỉm cười, luôn khiến cô kìm lòng không đậu mà say mê, cảm giác này hoàn toàn khác biệt với khi ở bên Hạ Thiên Triệu.
Đáp án nói cho cô là không. . .
Thời gian tựa như đã trôi qua rất lâu, bầu không khí vẫn nặng nề như cũ. Anh đem cà phê vừa pha xong bưng đến trước mặt cô, hương vị trên người anh phảng phất phả vào trước mặt cô, làm cô mê say không thôi.
Tiếp tục im lặng, hai người ngoại trừ uống cà phê thì chính là lẳng lặng nghe nhạc, mà anh vẫn đứng ngay bên cửa sổ, đưa lưng về phía cô, ngắm cảnh đêm thành phố F, chỉ là đêm nay, ngoài cửa sổ cũng không có pháo hoa loé sáng.
Giữ chặt ly cà phê, đêm trên thành phố F, bóng lưng Lãnh Nghiêm cô đơn, cà phê Lam Sơn đậm đà hương vị. Giống như cảnh vật này, thời gian này chỉ thuộc về riêng anh vậy, còn cô chính là một người thưởng thức tốt nhất, im lặng đến mức không để lại một chút dấu vết.
Anh lái xe đưa cô về nhà, đưa đến tận cổng biệt thự.
Đến khi xuống xe, anh nhẹ nhàng nói, "Cám ơn cô, Aily".
"Hẳn là tôi phải cám ơn cà phê của Lãnh tổng mới đúng", Hàn Nhất Nhất mỉm cười, khóe miệng lộ ra má lúm đồng tiền, xinh đẹp đến mê người.
Lãnh Nghiêm trong nháy mắt thất thần, nhưng rất nhanh liền lấy lại được bình tĩnh, thực lịch sự mà giúp cô mở cửa xe.
Bất kể là khi nào, anh đều luôn tao nhã như vậy, cả người tản ra hơi thở của thân sĩ quyền quý. Rất giống với hoàng tử bạch mã trong mơ của các cô gái.
"Em nghĩ, khi tuổi em còn trẻ như trước kia em nhất định đã rất yêu anh", chờ đến khi xe anh đi thật xa rồi Hàn Nhất Nhất mới luyến tiếc rời đi, nước mắt bất giác rời xuống tự lúc nào không hay.
Cô nghĩ anh đã quên cô, chỉ là thật không ngờ, thì ra anh vẫn còn nhớ đến cô.
____________________
Ngày hôm sau đi làm, biểu tình của hai người không có gì khác biệt, giống như tối hôm qua giữa họ căn bản là không hề đi uống cà phê cùng nhau, thậm chí anh cũng không đưa cô về nhà.
Buổi tối hôm sau, Hạ Trảm Bằng mang đến tin tức đã định ngày tổ chức hôn lễ, chính là ba ngày sau.
"Cha nuôi, thế này có gấp quá không", Hàn Nhất Nhất mở miệng hỏi.
"Không gấp, ba ngày sau vừa đúng là ngày hoàng đạo, chưa biết chừng không bao lâu sau ba lại có cháu nội để ôm rồi", ông bắt đầu phấn khởi giống như một đứa trẻ, không ai cho rằng ông chính là Hạ Trảm Bằng mà hai mươi năm về trước khiến người ta chỉ nghe đến thôi cũng phải sợ đến mất mật.
\'Cháu nội? ! ! Trời đất, cha nuôi, người cũng đừng nghĩ nhiều quá thế chứ. Con làm sao có khả năng để mang thai đứa nhỏ của Hạ Thiên Triệu được\'. Lời này Hàn Nhất Nhất chỉ dám nói trong lòng, nghĩ đến người đàn ông tàn bạo mà vô tình kia, cô tuyệt đối không thể để cho đứa nhỏ của mình có một người ba ba như thế.
"Nhưng mà con trai của người còn chưa gặp qua con lần nào mà", tuy rằng hai người đã gặp mặt nhau rồi, nhưng cô cũng không chắc Hạ Thiên Triệu thật sự có thể chấp nhận diện mạo này của cô hay không. Từ điểm này thôi cô càng thêm khẳng định Hạ Thiên Triệu cưới vợ hoàn toàn chỉ để cho vui, trách không được một người mới hơn ba mươi tuổi thôi mà đã cưới đến tám vợ, trong lòng cô càng nghĩ càng khó chịu.
"Chuyện này ta cũng nói rồi, không quan trọng. Hai đứa cứ kết hôn với nhau thì mọi chuyện liền OK, kết hôn xong từ từ bồi dưỡng tình cảm mới là tốt nhất", ông tự tin nói, giống như ông rất có kinh nghiệm vậy.
Hàn Nhất Nhất chỉ có thể cười gượng không nói gì thêm, nghe Hạ Trảm Bằng bàn bạc về chuyện hôn lễ, lựa chọn địa điểm, sẽ có những người nào đến dự, sẽ làm có bao nhiêu xa hoa, cô nghe xong mà đầu óc muốn hôn mê.
"Cha nuôi, ngừng lại", Cô nhịn không được cắt ngang.
"Làm sao vậy? Con có điều gì không hài lòng sao? Ta sẽ bảo người chủ trì sửa lại cho tốt".
"Ý con không phải thế này", Hàn Nhất Nhất nhìn thấy Hạ Trảm Bằng lo lắng như vậy, trong lòng không khỏi dâng lên một trận cảm động, cô có đức hạnh gì mà được một nhân vật quan trọng quan tâm chu đáo như thế chứ.
"Vậy ý của con là gì, con cứ nói cho cha nuôi nghe, chỉ cần cha nuôi có thể làm được thì nhất định sẽ đồng ý với con", ông vỗ ngực cam đoan.
"Cha nuôi, con chỉ muốn làm đơn giản một chút, không cần phải phức tạp như thế này đâu, người biết mà, con chỉ là sợ phiền toái thôi", cô tựa như đã quen với việc làm nũng với Hạ Trảm Bằng.
"Như vậy lại uỷ khuất cho con a, con là con dâu mà đích thân Hạ Trảm Bằng ta lựa chọn, sao có thể để hôn lễ của con không chút khí thế như vậy chứ, khí thế càng lớn càng chứng minh địa vị của con ở Hạ gia càng cao, đứa ngốc này!", ông có chút không hiểu được nhìn cô, chẳng lẽ như vậy không tốt? Chẳng phải tất cả phụ nữ đều muốn có một đại hôn xa hoa lộng lẫy sao.
"Hạ thiếu là một nhân vật quan trọng thế, con muốn làm vợ anh ấy lâu một chút a, rất nhiều thị phi, chắc chắn là sẽ không ít những án


Polly po-cket