Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342035
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2035 lượt.
suốt.
"Đều là do bà chiều đến hư, chuyện gì cũng nghe theo nó", lửa giận của Hạ Trảm Bằng đột nhiên lại chuyển hướng sang Hạ phu nhân.
"Cái gì mà tôi chiều con, con trai chúng ta vĩ đại biết chừng nào, tất cả mọi người đều thấy được, hơn nữa, chuyện lấy vợ đối với nó mà nói chẳng có gì mới mẻ, ông không nên ép nó, càng ép chỉ khiến nó càng xa cách hơn mà thôi".
"Bà đang trách móc tôi sao? Ngay cả bà cũng muốn làm trái ý tôi có phải không?", đến lúc này, lửa giận của Hạ Trảm Bằng hoàn toàn bị khơi lên.
Hạ phu nhân mới ý thức được chính mình vừa chọc giận Hạ Trảm Bằng, đứng ở một bên không dám lên tiếng.
"Ba ba, mẹ, đều là do con không tốt, nếu hai người vẫn to tiếng với nhau như vậy, con nghĩ con nên quay về thôi", Hàn Nhất Nhất đứng bên cạnh, thật sự không đành lòng xem tiếp, áy náy trong lòng đối với Hạ Trảm Bằng lại càng thêm mấy phần.
Nếu cô không đồng ý cuộc hôn nhân này, sẽ không có chuyện gì phát sinh.
"A Li, chúng ta không cố chấp nữa, con yên tâm, ba ba sẽ không để con phải chịu ủy khuất", Hạ Trảm Bằng khẩn trương nói, sợ cô thật sự quay về nhà.
"Kỳ thật con không cảm thấy ủy khuất gì, chồng con con biết rõ, cho nên, ba ba, ba cũng cũng đừng quá đem mấy chuyện nhỏ nhặt này ở trong lòng làm gì".
Hàn Nhất Nhất ở một bên quan tâm nhẹ nhàng nói, cô hy vọng Hạ Trảm Bằng hiểu được, kỳ thật cô không để ý nhiều đến vấn đề này, chỉ cần có thể đi vào Hạ gia là đã đủ rồi, mà cô lại không thể nào nói cho ông, cô đến đây chỉ vì muốn thăm dò Hạ phu nhân.
"Được, ba ba không quản nữa, con cũng đừng quay về, qua hai ngày nữa ta chuẩn bị kế hoạch du lịch cho hai đứa đi hưởng tuần trăng mật". Hạ Trảm Bằng quyết định, dù thế nào đi nữa cũng muốn để cho hai người ở cạnh nhau một thời gian, quan trọng nhất là, ông không thể để nhất nhất phải ủy khuất.
Không cho cô được một hôn lễ xa hoa, thậm chí ngay cả đêm tân hôn cũng phải một mình chăn đơn gối chiếc, thế nào cũng phải làm chút gì đó đền bù cho cô, mà thứ có thể làm được giờ chính là tuần trăng mật.
"Không cần đâu ba ba, con còn phải làm việc nữa, hơn nữa công việc bề bộn, cũng không có thời gian", Hàn Nhất Nhất vội vàng cự tuyệt, cùng Hạ Thiên Triệu ở chung, đây chẳng phải đem mình đẩy xuống hố lửa sao? Huống chi, cô gả cho Hạ Thiên Triệu, ý đồ là nhằm vào Hạ phu nhân, cô muốn nắm chắc cơ hội đem Hạ phu nhân xử lý tốt mới được.
"Công việc cũng có thể xin nghỉ, tuần trăng mật này nhất định phải đi, Dương Tình, bà nói xem hưởng tuần trăng mật ở đâu thì tốt?", ông quay đầu lại hỏi phu nhân bên người.
"Cái này. . . xem A Li thích nơi nào đã", Hạ phu nhân hơi cười cười, trong lòng một chút vui vẻ cũng không có, bà không quen nhìn Hạ Trảm Bằng săn sóc Hàn Nhất Nhất như thế, tất cả những thứ này, đều vượt qua phạm vi dễ dàng tha thứ của bà.
"A Li, con muốn đi đâu?".
Hàn Nhất Nhất nhìn ánh mắt tha thiết cùng chờ mong, cô lại không đành lòng cự tuyệt, cô chỉ có thể nói cho chính mình liều mạng, tuần trăng mật thì cứ tuần trăng mật đi! ! !
"Nước Pháp lãng mạn, là nơi tốt nhất để hưởng tuần trăng mật, A Li, con thấy thế nào?", Hạ Trảm Bằng thấy cô không nói, chủ động đưa ra tên nước ngoài.
"Dạ, vậy đi Pháp vậy", Hàn Nhất Nhất đành gật đầu ưng thuận.
______________
Đêm tân hôn đầu tiên, cô một mình nằm trên giường phủ kín những cánh hoa hồng ngủ một đêm, cảm giác không có gì là không ổn, một mình trái lại lại càng nhàn hạ ung dung tự đắc.
Kết hôn hay không kết hôn duy nhất khác nhau chính là cô cùng mẹ Ngô chuyển từ biệt thự của bác sĩ Tần sang ở bên biệt thự Hạ gia, đây là yêu cầu mãnh liệt của Hạ Trảm Bằng, cô cũng biết thời biết thế đồng ý, vì điều này rất thuận với ý cô.
Điều khiến cô cảm thấy buồn bực chính là, cô từ đầu đến giờ tìm không ra được cách nào để ở chung với Hạ phu nhân.
Buổi tối thứ tư sau khi kết hôn, Hàn Nhất Nhất tranh thủ làm xong một dự án cuối cùng, lúc đang chuẩn bị rời đi, Lãnh Nghiêm lại từ trong phòng làm việc tổng tài đi ra.
"Aily, cùng đi uống một ly cà phê chứ", lời anh vẫn cứ bình tĩnh như vậy tùy ý như vậy, giống như bạn bè cũ lâu năm hẹn nhau ra ngoài vậy.
Hàn Nhất Nhất còn chưa kịp phản ứng lại đã gật đầu đồng ý với anh.
Trên đường đi cùng anh đến nơi uống cà phê, cô cảm thấy chính mình tựa như đang sa vào giữa đám mây mù.
Một làn hương thơm cà phê nồng đượm quen thuộc, lúc này đây, cô chủ động ngồi xuống vị trí gần quầy bar.
Lãnh Nghiêm cúi đầu pha cà phê, động tác chăm chú lại thực tao nhã.
Cô có chút mê mẩn, Lãnh Nghiêm như vậy đối với cô có một lực hấp dẫn trí mạng, đang ở lúc này, chuông di động đột nhiên vang lên.
Vừa thấy người gọi đến là Hạ Trảm Bằng, cô liền ấn phím nghe.
"A Li, tám giờ sáng mai phải lên máy bay sang Pháp rồi, tối nay con đi nghỉ sớm chút đi", Hạ Trảm Bằng ở bên kia nói, thanh âm không nghi ngờ gì là đang rất vui vẻ, không nghĩ tới Hạ Thiên Triệu lại đáp ứng kế hoạch hưởng tuần trăng mật này dễ dàng như vậy.
"Làm sao vậy? Có bị phỏng hay không?", Lãnh Nghiê