Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342029
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2029 lượt.
iệu bị kích thích mà phản bác lại. *chua ngoa gớm @@
Cư nhiên cô dám mỉa mai bóng gió hắn, hắn không phải kẻ đàn ông đói khát gì, lại càng không đến mức đi chạm vào cái đầu gỗ.
"Nếu đã như thế, vậy Hạ thiếu vẫn còn duy trì loại tư thế loại này để làm chi a?", hiệu quả Hàn Nhất Nhất muốn chính là thế này, làm cho hắn rơi khỏi đài, chỉ có thể rút lui.
Hạ Thiên Triệu ở trong lòng cắn răng đếm một, hai, ba, bình tĩnh, một, hai, ba, bình tĩnh hơn nữa. . . .
__________pingki________
Hạ Thiên Triệu nghẹn một bụng tức, sau đó bất cứ chuyện gì, hắn đều ra sức soi mói bắt bẻ Hàn Nhất Nhất, Hàn Nhất Nhất vừa tiếp nhận, cũng không quên đánh trả lại hắn, đây với cô mà nói, mỗi lần có thể trông thấy Hạ Thiên Triệu bị cô bức đến á khẩu không trả lời được, cô đều rất vui vẻ, thậm chí là cực kì sung sướng.
"Tôi không uống cà phê, bây giờ tôi muốn đi ăn cơm Tây!", Hạ Thiên Triệu thấy Hàn Nhất Nhất đi về phía tiệm cà phê, hắn khăng khăng muốn làm ngược lại, mặc dù hương thơm cà phê có một sự hấp dẫn cực lớn với hắn.
"Vậy anh cứ đi ăn cơm Tây của anh, tôi đi uống cà phê, hai ta không can thiệp chuyện của nhau!", Hàn Nhất Nhất ôm Tiểu Bạch, không chút để ý tới hắn bước thẳng vào bên trong.
Cô đã không còn là cô gái của bốn năm trước chỉ biết chịu đựng người ta ức hiếp mình, bốn năm kia đi học ở Mĩ, cô độc lập, có hiểu biết, có bạn bè, hiểu được bản thân muốn theo đuổi cái gì.
"Vì để tránh cho cô lại mất tích một lần nữa, tôi có nghĩa vụ và có trách nhiệm yêu cầu cô phải luôn ở bên cạnh tôi", hắn vô lý đưa ra yêu cầu, tức giận nói với cô.
"Đó là chuyện của anh, liên quan gì tới tôi, tôi bây giờ muốn làm chính là chuyện của tôi, nếu anh sợ tôi chạy mất thì cứ theo cách của tôi đó mà làm", nói xong, cô không thèm để ý tới hắn, lập tức tìm một vị trí gần cửa sổ ngồi xuống.
Trong lòng cười thầm, "Hạ Thiên Triệu, tôi chính là muốn chỉnh chết anh, xem anh làm thế nào!".
Hạ Thiên Triệu từ trước tới nay làm sao cũng không ngờ tới được, chính mình cư nhiên bị người ta gạt bỏ sang một bên còn chưa nói, trước đến giờ toàn là người khác phải cầu hắn, đến nơi nào hắn đều là toả sáng ánh hào quang, mà hiện tại, người phụ nữ này dám trả treo, so với Hàn Nhất Nhất, cô ta còn đáng ghét hơn.
Phải kiên trì, đi theo vào bên trong.
Hàn Nhất Nhất nhìn vẻ mặt bị ức hiếp của hắn đi vào, trong lòng lại càng vui như nở hoa hơn, Hạ Thiên Triệu hắn cuối cùng cũng có ngày hôm nay.
"Chẳng phải anh không muốn uống cà phê sao?", Hàn Nhất Nhất cố ý chọc giận hắn.
Hạ Thiên Triệu đón nhận ánh mắt của cô, nhìn thấy một tia đắc ý vui vẻ trong đó, càng phát hiện ra bản thân mình đang bị nghẹn ứ, cư nhiên bị cô ta coi thường.
"Tần Mạch Li, cô muốn chơi đùa phải không, được lắm, vậy thì để tôi chơi cùng cô!" Người đàn ông như Hạ Thiên Triệu hắn không phải là loại dễ chọc, trong lòng hắn âm thầm nói.
"Tôi nghĩ thông suốt rồi, nếu vợ "thân yêu" của tôi muốn uống cà phê, tôi đương nhiên là phải cùng cô ấy uống rồi, bây giờ vẫn đang trong tuần trăng mật, tôi sao có thể lạnh nhạt vợ của tôi được chứ?". Hắn cười xảo quyệt, nham hiểm.
Hàn Nhất Nhất vừa nghe mấy lời này, toàn thân không khỏi nổi da gà, hắn đang làm gì vậy, còn gọi cô là "vợ thân yêu"? Hắn đang muốn chơi trò gì?
Hắn đột nhiên thay đổi chiến thuật khiến Hàn Nhất Nhất lập tức mất bình tĩnh.
Tiếp sau đó, bất kể Hàn Nhất Nhất muốn làm chuyện gì, hắn cũng đều bỏ qua, hoàn toàn vui vẻ mà hết sức phối hợp, điều này ngược lại lại khiến cô cảm thấy buồn bực.
"Vợ yêu à, tiếp theo em còn muốn ngắm cảnh vui chơi gì nữa không?"
"Cái gì cũng không muốn ngắm!", Hàn Nhất Nhất tức giận trả lời.
"Chúng ta định nán lại đây bao lâu nữa vậy?", Hạ Thiên Triệu cũng không tin hắn không làm phiền chết cô, nếu cô ta dám tỏ vẻ mất kiên nhẫn với hắn, hắn nhất định sẽ cho cô ta \'đẹp mặt\'.
"Ngày mai sẽ đi".
"Vậy ngày mai chúng ta đến Provence đi, nơi đó nhất định khiến em tỉnh táo hơn, kết thúc tuần trăng mật ở đó quả là một sự lựa chọn không tồi", hắn chưa từng lải nhải nói chuyện nhiều như vậy, thế nhưng khi nhìn thấy một người bởi vì hắn lải nhải mà trở nên càng ngày càng mất bình tĩnh thì hắn cảm thấy lải nhải cũng là một chuyện vô cùng đáng yêu a!
"Không đi!", Hàn Nhất Nhất bị hắn làm phiền đến mức không muốn nói gì hơn nữa.
"Nếu vợ yêu của anh không muốn đến Provence thì em muốn đi đâu?", hắn vô cùng vui vẻ mà hỏi tiếp, hoàn toàn mang dáng dấp của một người đàn ông tốt tính.
"Tôi muốn đi Rome".
"Được, chặng đường cuối trong tuần trăng mật của chúng ta sẽ dừng chân ở Rome, vậy em muốn trải qua như thế nào?", hắn càng nói càng hăng.
Thấy cô không trả lời, hắn lại hỏi: "Vợ yêu à, ý của anh là chúng ta có thể đến một giáo đường ở Rome để bù thêm một hôn lễ kiểu Tây, làm một khung cảnh thật lãng mạn, hoặc là chúng ta có thể nhập tục cùng họ, đi dép lê, đội mũ rơm xuyên qua phố lớn ngõ nhỏ tràn ngập hơi thở nghệ thuật, hay là chúng ta có thể dạo chơi quanh các thắng cảnh một chút, ví dụ như quảng trường La Mã, đấu trường Roma, Palatine Hill. . .