pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Tài Bá Đạo

Tổng Tài Bá Đạo

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342025

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2025 lượt.

i. Vợ yêu của anh à, em có phản ứng.” Hắn ngẩng đầu cười xấu xa, nhìn hai mắt cô đang nhắm chặt, nụ cười càng xấu xa hơn.
Hắn dùng ngón tay mình đến nơi ẩm ướt của cô, nhẹ nhàng mà… đi vào.
“Không …”, cô thấp giọng cầu xin.
Hắn lại không thể kìm lại được.
“ Vợ yêu của anh à, đừng nhịn. Anh biết em khó chịu, cứ kêu ra đi!”, nơi ướt át của cô không thể lửa được hắn, hắn quá hiểu biết đàn bà khi cùng đàn ông.
Bộ dạng cô từ từ nhắm hai mắt lại cố kìm nén bản thân mình, đột nhiên lại hiện lên bộ dạng của Hàn Nhất Nhất, thân thể của hắn chợt nguội lạnh.
Chính là một cơn lạnh lướt qua. Đột nhiên như có cái gì ngăn chặn hắn, thân thể trong nháy mắt trở nên nguội lạnh, thậm chí ngay cả nơi nào kia cũng từ từ mềm xuống. *cái gì tự hiểu nha @@ Ngón tay đặt trong thân thể cô, không chút do dự rút ra. Nhìn khuôn mặt lốm đốm của người phụ nữ này, là vợ trên danh nghĩa của hắn, vì cái gì hắn lại luôn sinh ra ảo tưởng.
Thân thể Hàn Nhất Nhất đột nhiên ngã xuống đất. Cô mở mắt ra, nhìn thấy Hạ Thiên Triệu trở lên lạnh lùng, không biết hắn bị cái gì kích thích. “Giúp tôi cởi dây trói trên tay”, đây là lần đầu tiên cô muốn nhìn vào mắt hắn mà nói, nhưng cuối cùng lại không nói ra, cô sợ chẳng may lại khiêu khích hứng thú của hắn.
Ánh mắt cô vô tội, bất lực lại kiên định cùng quật cường, thậm chí còn có chút sợ hãi, loại ánh mắt này giống như vết sẹo của Hàn Nhất Nhất, khiến Hạ Thiên Triệu nhìn chăm chăm, không hề nhúc nhích.
Trong lòng cô gào thét: “Đừng có nhìn tôi như vậy…”
Hắn lại hạ mình ngồi xổm xuống một lần nữa, nâng khuôn mặt của cô lên, càng lúc càng kề sát vào mặt cô.
“Cô có biết không, cô rất giống một người” Lời của hắn tựa như muốn nói cho cô nghe nhưng lại giống như không phải nói cho cô nghe.
Cô chỉ nhìn lại hắn, như là chờ hắn nói tiếp.
“Cô và cô ấy giống nhau, không, cô và cô ấy không giống nhau” Hắn thì thào tự nói, hắn nhìn vào mắt cô, tựa như muốn nhìn thấu tất cả.
“Thả tôi ra đi” cô thử cầu xin hắn cởi trói cho mình.
Ngay tại giờ khắc này, hắn đột nhiên như phát điên mà ôm lấy thân thể của cô, hung hăng ném cô lên giường lớn.
Đem quần của cô một phen kéo xuống, không một tia dấu hiệu báo trước trực tiếp tiến vào cơ thể của cô.
Sự chặt khít của cô…khô khốc, tựa như bị xé rách ra, đau đớn vô cùng.
“A…anh là đồ khốn kiếp…” Sự đau đớn kia dường như khiến cô không thở nổi, toàn thân không kiềm chế được mà run rẩy.
“Cô vì sao lại giống cô ấy, vì sao?”, mặc cho thân thể của cô lúc này yếu ớt, đau đớn như thế nhưng hắn lại không chút thương tiếc mà đâm sâu vào nơi mềm mại của cô.
Thân thể hắn không chút thoải mái nhưng vẫn chết lặng mà phát tiết, hắn không hề cảm thấy chút hưởng thụ nào.
Nhưng loại ma sát thân thể mang theo đau đớn này, lại khiến hắn không thể kìm lòng được mà nhớ tới Hàn Nhất Nhất, nhớ tới người phụ nữ khăng khăng một mực muốn rời khỏi hắn.
“Không…Không cần di chuyển nữa…”, mỗi một lần hắn chuyển động, mang đến cho cô không phải vui sướng, mà là đau đớn.
Bốn năm, thân thể của cô so với cô gái chưa trải qua chuyện đó không khác biệt là mấy, kiểu làm không chút dịu dàng như thế này khiến cô đau nhức gấp bội phần.
Hắn lại nỉ non những suy nghĩ trong lòng mình, từng đợt từng đợt đi sâu vào, vật to lớn của hắn bên trong chặt khít của cô như bị bao vây lại gần như không thể thở nổi, không ngừng xuyên qua.
Mãi cho đến khi hết thảy không còn chút sức lực nào nữa.
……………………………..
Nhận được giấy xét nghiệm, Uông Giai Vi hét chói tai đầy phấn khích. Kết quả dương tính, này có nghĩa là cô ta đã có thai, cái thai này là của Hạ Thiên Cơ. Nhiều năm như vậy rốt cục cô ta cũng được như ý nguyện mang thai đứa con của hắn.
Cô ta khẩn trương cầm điện thoại, run rẩy bấm từng số. Nhưng lý trí nói cho cô ta biết, cô ta phải báo cho Uông phu nhân trước rồi mới nói cho Hạ Thiên Cơ.
“Mẹ, con mang thai, con mang thai rồi!” Điện thoại vừa kết nối, Uông Giai Vi liền cao hứng mà thét lên.
Bên kia, Uông phu nhân đang uống trà, vừa mới nhấp được một ngụm liền phun hết ra, hơn nữa toàn bộ đều phun lên mặt người hầu.
“Bảo bối, lặp lại lần nữa cho mẹ nghe?”, Uông phu nhân cũng không dám tin. Hết thảy sự việc dường như đến quá nhanh.
“Con mang thai rồi, mẹ! Con mang thai, là con của Hạ Thiên Cơ, của Thiên Cơ”, cô ta nhắc đi nhắc lại, chỉ có như vậy cô ta mới có thể lấy lại chút bình tĩnh trong giây phút vui sướng này.
“Giai Vi, bảo bối của mẹ. Giai vi, là thật sao ? », trong lòng Uông phu nhân vô cùng hiểu rõ, đứa nhỏ này làm cho bọn họ một lần nữa hất ngã mẹ con Ngô Tĩnh.
“Là thật, thực sự là thật. Mẹ! con phải làm sao bây giờ, mẹ. Con rất kích động, bước tiếp theo con nên làm cái gì bây giờ?”. Cô ta giống như một đứa trẻ mê mẩn trong hạnh phúc mà trở nên bất lực.
“Trước hết không được nói cho bất cứ ai biết, cũng không được nói cho Hạ Thiên Cơ. Đứa nhỏ nhất định phải bình an khỏe mạnh mà sinh ra. Chỉ cần có đứa nhỏ, Hạ gia nhất định chấp nhận con, tin tưởng mẹ”.
Uông phu nhân quả quyết một nếu bây giờ nói cho Hạ Thiên Cơ biế