Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342004
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2004 lượt.
uốn như vậy.
Nhin bộ dạng bị hù dọa, Hạ Thiên Triệu hấp một ngụm khí "Giúp anh. . ."
"Giúp như thế nào? Anh nói cho em biết. Phải giúp như thế nào?" Tay Hàn Nhất Nhất bám vào bờ vai của hắn.
"Anh đau đến tê dại. . . tê dại. . . Em giúp anh nhẹ nhàng hôn nó, giúp xoa dịu nó." Hắn nhẹ nhàng mà bi ai một tiếng, cố nhắm mắt lại.
"A. . . Hôn? Em. . . Em không làm được. . . Em. . ." Hàn Nhất Nhất nằm một chỗ, không biết phải làm sao bây giờ.
Hạ Thiên Triệu đau đến không thể chờ được "Nhanh. . . Nhanh lên. . . Đau quá. . ."
"Hả? Đợi em. . ." Bảo cô đi hôn nơi đó của hắn, Hàn Nhất Nhất thật sự có chút không làm được.
Hạ Thiên Triệu từ từ nhắm hai mắt, cũng có thể tưởng tượng được, cô giờ phút này có bao nhiêu cấp bách lại có bao nhiêu không biết làm thế nào cho phải, vì thế, tay hắn dùng sức ấn một cái, ấn đầu của cô xuống nơi tư mật của hắn.
Ở trong chăn, chỗ đấy dựng lên cao vút, bàn tay Hàn Nhất Nhất nhỏ bé nhẹ nhàng mà mơn trớn, lại chậm rãi cầm.
"A. . . Đau. . . Nhanh một chút. . ." Hạ Thiên Triệu hét lên.
Trong lòng Hàn Nhất Nhất đập loạn lên.
"Được rồi, chết thì chết, dù sao cái gì cũng không nhìn thấy!" Cô nói với chính mình, từ từ nhắm hai mắt, bàn tay nhỏ bé nắm chặt, một hơi ngậm nó, vẫn không nhúc nhích mà ngậm nó.
Hạ Thiên Triệu thoải mái mà thở hổn hển một hơi, dần dần lại phát hiện, cô gái này thật sự ngốc, lại vẫn không nhúc nhích, hắn âm thầm nghĩ.
"Đau. . . Chuyển động nhẹ nhàng một chút. . . Chuyển động lên xuống một chút. . ." Hắn nhịn ý nghĩ xấu xa tiếp tục kêu đau.
Hàn Nhất Nhất đành phải tiếp tục chịu đựng, hơn nữa rất nhẹ thật nhẹ chuyển động lên xuống, nghĩ như vậy hắn có thể bớt đau.
Hạ Thiên Triệu thoải mái mà hượng thụ cái miệng nhỏ nhắn của cô khiến hắn sung sướng. Tuy rằng động tác của cô vụng về, lại làm cho hắn cảm thấy được vô cùng dễ chịu, còn hơn những cô gái kỹ thuật thuần thục, động tác không liền mạch của cô càng làm cho hắn thích thú.
"Ưm. . ." Hắn nhịn không được, nhẹ nhàng mà phát ra âm thanh hưởng thụ.
Nhưng một tiếng này, không qua được đôi tai nhạy cảm của Hàn Nhất Nhất, miệng đang chuyển động lên xuống lập tức ngừng lại, cô dường như hiểu rõ chuyện này, người đàn ông chết tiệt này tìm lí do bắt cô hầu hạ hắn. Miệng của cô nhả nó ra, mạnh mẽ xốc chăn lên, thấy bộ dáng hưởng thụ của hắn, Hàn Nhất Nhất tức giận, tay muốn bóp cổ hắn, hắn cư nhiên lừa gạt cô, cô còn tưởng rằng về sau hắn không thể cử động được, ai ngờ hắn lại hoàn toàn không để ý lo lắng của cô, bụng còn nghẹn ý nghĩ xấu, điều này sao có thể làm cho cô không tức.
Nhìn đến Hàn Nhất Nhất tức giận, Hạ Thiên Triệu biết chính mình làm lộ.
"Hạ ThiênTriệu!" Hàn Nhất Nhất cực kỳ phẫn nộ, cô thực hối hận không thể hung hăng mà cắn cho hắn một phát.
Nhưng hắn đưa tay ra kéo mạnh một cái, thân thể của cô lập tức ngã xuống giường, Hạ Thiên Triệu xoay người liền đem cô đặt ở dưới thân.
"Anh vô lại, tránh ra!" Hàn Nhất Nhất tức giận mà đẩy thân thể hắn ra.
Hạ Thiên Triệu một phen ngăn chặn miệng cô lại, dùng sức mút vào hương vị của cô, khiến cô một câucũng không thể nói ra.
Trong phòng, một mảnh kích tình chậm rãi qua đi, mang đến một màn "thể dục vận động" đầu tiên của buổi sáng.
Khi Hạ Thiên Triệuvừa mới đem sữa đặt ở trước mặt Hàn Nhất Nhất, cô ta nhìn thấy Uông Giai Trừngcó chút cứng ngắc, mà thái độ của Uông Giai Trừng với Hạ Thiên Cơ mấy ngày hômnay cô ta vẫn để mắt đến, xem ra cô em gái này của cô ta đối với đại thiếu gianhà họ Hạ dường như còn rất vương vấn, khi cô ta phát hiện ra bí mật này trong lòng càng thêm đắc ý, cô ta lại nắm thêm được một nhược điểm nữa của Uông Giai Trừng. "Đương nhiên, vợ chồng tình cảm tốt là quan trọng nhất a! Thiên Cơ đối với con cũng tốt lắm." Ngải Châu Bích ở một bên phụ họa, mấy ngày nay,bà ta một mực chú ý đến Hàn Nhất Nhất, tựa hồ như muốn tìm cho ra vết sẹo trênmặt của cô.
Thế nhưng điều làm cho bà ta thất vọng chính là, ngoài sắc mặt hơi nhợt nhạt cùng vài vết nổi ban ra, tìm không thấy bất kỳ cái sẹo nào, một vết sẹo dài như vậy sao có thểche đậy chứ?
Ngải Châu Bích luôn tỏ ra vô tình mà cố ý nhìn Hàn Nhất Nhất.
"A Li, tớiđây, ăn một quả trứng gà đi, buổi sáng nhất định phải bổ sung một quả trứnggà!" Ngải Châu Bích nhiệt tình mà kêu tên Hàn Nhất Nhất, còn tự mình đemtrứng gà đặt ở trước mặt cô.
Hàn Nhất Nhất cườivới bà ta, hai lúm đồng tiền hiện lên trên mặt.
Ngải Châu Bích tựahồ cảm thấy có chút quen thuộc, thật chậm rãi, chậm rãi . . . Một số kí ức mơ hồ chậm rãi trở về, bà ta chậm rãi ngồi lại chỗ của mình, mắt vẫn nhìn Hàn Nhất Nhất,khẽ gật đầu.
"Cuối cùng ta đã nhớ ra rồi, hai người bọn họ giống nhau ở điểm nào, hóa ra là lúm đồng tiền,đúng . . . chính là lúm đồng tiền. .." Ngải Châu Bích nghĩ thầm trong lòng.
Trên bàn ăn, bầu không khí yên tĩnh, dường như lại là dấu hiệu của một trận sóng gió khác.
Ăn xong bữa sáng,Hạ Thiên Triệu và Hàn Nhất Nhất cùng đi làm, hắn còn tự mình lái xe đưa cô tới công ty. Thấy một